Tình già ở... làng Vọng!
Ở làng Vọng xã Quỳnh Ngọc (Quỳnh Lưu, Nghệ An) mỗi khi nhắc đến ông Trần Nguyên Bính (gần 80 tuổi) mọi người vẫn gật gù ngưỡng mộ về tình nghĩa vợ chồng ông.
Hơn 20 năm vợ bị bại liệt, người chồng già này vẫn tận tình chăm sóc và nuôi dạy con cái nên người!
Nỗi đau...
Tôi đang mon men hỏi thăm đến gia đình ông Bính thì chị bán thịt ở đầu làng Vọng nhiệt tình: "Ở làng ni (này) ai cũng biết hoàn cảnh nhà ông Bính. Hiếm có người chồng nào lại chịu khó như thế. Lúc trẻ không nói chứ giờ già rồi họ vẫn thủy chung".
Nói đoạn chị chỉ tận tình về đường đến nhà ông Bính. Trong ngôi nhà "nghèo" 3 gian, ông Bính đang ngồi bên giường vợ. Ông bón từng thìa cháo cùng với lời động viên để cho vợ ăn khiến ai chứng kiến cũng phải cảm động, khâm phục. Câu chuyện tình yêu và nỗi đau của gia đình được ông Bính kể ngắt quãng sau mỗi lẫn trở lưng của bà Trần Thị Tuận (vợ ông Bính, gần 80 tuổi).
Bấy giờ tuổi xấp xỉ đôi mươi, anh Bính và chị Tuận người làng Vọng cùng tham gia phong trào dân quân địa phương chống thực dân Pháp. Rồi hai người yêu nhau tự lúc nào không hay. Ngày ngày cùng nhau chung chiến hào, thửa ruộng đã khiến cho tình yêu của họ thêm mặn nồng. "Chung kết" cho cuộc tình này là khoảng năm 1952, anh Chị Bính Tuận đã nên vợ nên chồng.
Gần 10 năm chung sống hạnh phúc bên nhau, 3 đứa con lần lượt ra đời thì cũng là lúc vợ chồng anh chị phải chia xa. Năm 1962, cũng như bao chàng trai trẻ khác, theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh Bính chia tay vợ con hành quân vào Nam chống Mỹ. Bấy giờ anh lính Trần Nguyên Bính được đứng vào hàng ngũ của đơn vị C36 (Cục Thông tin Quân khu 4).
Sau hai năm chiến đấu khốc liệt, năm 1966, anh Bính xuất ngũ về quê đoàn tụ cùng gia đình. Vợ chồng, con cái bao năm xa cách nay gặp lại, mặn nồng, son sắt. Tưởng tình yêu, hạnh phúc được trọn vẹn đến khi "đầu bạc răng long" thì năm 1990, trong một lần đi làm đồng về, bà Tuận bị viêm não. Được chăm sóc, thuốc thang nhưng bà Tuận vẫn nằm liệt giường, tứ chi bất động.
"Bà ấy sống đó nhưng chẳng làm được gì. Thương bà ấy lắm nhưng chẳng biết làm răng (sao)", lấy chiếc khăn ấm cẩn trọng lau đôi tay gầy của vợ, ông Bính tâm sự.
... Tình già!
Vợ đổ bệnh, con cái cũng đã lớn nhưng chưa có "khôn", ông Bính gánh trách nhiệm của người cha, người mẹ. Con cái thương cha, cũng động viên nhưng rồi cũng đến lúc phải "yên bề gia thất". Lo cho con cái xong, vì cuộc sống khó khăn các con ông lại lặn lội khắp nơi mưu sinh. "Vợ chồng son" lại một mình trong ngôi nhà vắng quấn quýt bên nhau.
Ngày lại ngày, vợ nằm một chỗ, mọi công việc liên quan đến vệ sinh cá nhân của vợ đều một tay ông Bính lo liệu. "Ban đầu cũng thấy khó vì khi tuổi thanh niên thì đi bộ đội. Lớn lên lấy vợ lại vào chiến trường, có bao giờ lo liệu việc bếp núc đâu. Nhưng khi bà ấy đổ bệnh, mình làm dần rồi quen. Giờ thì mọi thứ liên quan đến bà ấy tôi đều làm hết. Người khác làm tôi không an tâm lắm", ông Bính chia sẻ.
Nay đã gần tuổi 80 tuổi, hơn 20 năm qua việc chăm sóc vợ bị bệnh ông Bính vẫn vững vàng lo liệu. "Ngần ấy năm, ông ấy vẫn cáng đáng lo toan tất cả. Cái tình, cái nghĩa của vợ chồng họ khiến ai nhìn vào cũng cảm động. Lúc đói mùa giáp hạt, hàng xóm láng giềng cũng chỉ biết cho họ củ sắn, củ khoai hay đôi bát gạo. Ai ai cũng mong ông bà họ đỡ phần đói khổ.
Đã hơn 20 năm nay như vậy nhưng tình cảm của họ vẫn vẹn nguyên. Hiếm có người chồng nào mà chịu thương chịu khó chăm vợ ngần ấy năm như vậy lắm. Ông ấy làm mọi việc cho vợ từ việc tắm rửa, thổi cơm, giặt giũ quần áo. Nhiều việc tưởng chừng như cánh đàn ông không thể làm, ông Bính vẫn làm thành thạo cho vợ", bà Nguyễn Thị Tuyến, người hàng xóm với ông Bính cảm phục nói.
Nỗi đau...
Tôi đang mon men hỏi thăm đến gia đình ông Bính thì chị bán thịt ở đầu làng Vọng nhiệt tình: "Ở làng ni (này) ai cũng biết hoàn cảnh nhà ông Bính. Hiếm có người chồng nào lại chịu khó như thế. Lúc trẻ không nói chứ giờ già rồi họ vẫn thủy chung".
Nói đoạn chị chỉ tận tình về đường đến nhà ông Bính. Trong ngôi nhà "nghèo" 3 gian, ông Bính đang ngồi bên giường vợ. Ông bón từng thìa cháo cùng với lời động viên để cho vợ ăn khiến ai chứng kiến cũng phải cảm động, khâm phục. Câu chuyện tình yêu và nỗi đau của gia đình được ông Bính kể ngắt quãng sau mỗi lẫn trở lưng của bà Trần Thị Tuận (vợ ông Bính, gần 80 tuổi).
Bấy giờ tuổi xấp xỉ đôi mươi, anh Bính và chị Tuận người làng Vọng cùng tham gia phong trào dân quân địa phương chống thực dân Pháp. Rồi hai người yêu nhau tự lúc nào không hay. Ngày ngày cùng nhau chung chiến hào, thửa ruộng đã khiến cho tình yêu của họ thêm mặn nồng. "Chung kết" cho cuộc tình này là khoảng năm 1952, anh Chị Bính Tuận đã nên vợ nên chồng.
Gần 10 năm chung sống hạnh phúc bên nhau, 3 đứa con lần lượt ra đời thì cũng là lúc vợ chồng anh chị phải chia xa. Năm 1962, cũng như bao chàng trai trẻ khác, theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh Bính chia tay vợ con hành quân vào Nam chống Mỹ. Bấy giờ anh lính Trần Nguyên Bính được đứng vào hàng ngũ của đơn vị C36 (Cục Thông tin Quân khu 4).

Sau hai năm chiến đấu khốc liệt, năm 1966, anh Bính xuất ngũ về quê đoàn tụ cùng gia đình. Vợ chồng, con cái bao năm xa cách nay gặp lại, mặn nồng, son sắt. Tưởng tình yêu, hạnh phúc được trọn vẹn đến khi "đầu bạc răng long" thì năm 1990, trong một lần đi làm đồng về, bà Tuận bị viêm não. Được chăm sóc, thuốc thang nhưng bà Tuận vẫn nằm liệt giường, tứ chi bất động.
"Bà ấy sống đó nhưng chẳng làm được gì. Thương bà ấy lắm nhưng chẳng biết làm răng (sao)", lấy chiếc khăn ấm cẩn trọng lau đôi tay gầy của vợ, ông Bính tâm sự.
... Tình già!
Vợ đổ bệnh, con cái cũng đã lớn nhưng chưa có "khôn", ông Bính gánh trách nhiệm của người cha, người mẹ. Con cái thương cha, cũng động viên nhưng rồi cũng đến lúc phải "yên bề gia thất". Lo cho con cái xong, vì cuộc sống khó khăn các con ông lại lặn lội khắp nơi mưu sinh. "Vợ chồng son" lại một mình trong ngôi nhà vắng quấn quýt bên nhau.
Ngày lại ngày, vợ nằm một chỗ, mọi công việc liên quan đến vệ sinh cá nhân của vợ đều một tay ông Bính lo liệu. "Ban đầu cũng thấy khó vì khi tuổi thanh niên thì đi bộ đội. Lớn lên lấy vợ lại vào chiến trường, có bao giờ lo liệu việc bếp núc đâu. Nhưng khi bà ấy đổ bệnh, mình làm dần rồi quen. Giờ thì mọi thứ liên quan đến bà ấy tôi đều làm hết. Người khác làm tôi không an tâm lắm", ông Bính chia sẻ.
Nay đã gần tuổi 80 tuổi, hơn 20 năm qua việc chăm sóc vợ bị bệnh ông Bính vẫn vững vàng lo liệu. "Ngần ấy năm, ông ấy vẫn cáng đáng lo toan tất cả. Cái tình, cái nghĩa của vợ chồng họ khiến ai nhìn vào cũng cảm động. Lúc đói mùa giáp hạt, hàng xóm láng giềng cũng chỉ biết cho họ củ sắn, củ khoai hay đôi bát gạo. Ai ai cũng mong ông bà họ đỡ phần đói khổ.
Đã hơn 20 năm nay như vậy nhưng tình cảm của họ vẫn vẹn nguyên. Hiếm có người chồng nào mà chịu thương chịu khó chăm vợ ngần ấy năm như vậy lắm. Ông ấy làm mọi việc cho vợ từ việc tắm rửa, thổi cơm, giặt giũ quần áo. Nhiều việc tưởng chừng như cánh đàn ông không thể làm, ông Bính vẫn làm thành thạo cho vợ", bà Nguyễn Thị Tuyến, người hàng xóm với ông Bính cảm phục nói.
Theo Bee
Các tin mới hơn
Các tin liên quan

"Buổi đêm thấy bọn nó đẹp thế thôi, thực ra là nhờ son phấn hết. Còn ban ngày, thấy bọn nó thì mọi người muốn ói luôn chứ nói gì đến chuyện quan hệ", một người gần khu nghĩa trang chia sẻ.
Mất tiền môi giới tìm thầy học tu hành, 24 năm đi theo con đường tu hành, 16 năm sống trên núi giếng Chén là một phần đời của "dị sư" Nguyễn Duy Cương.
Nhà hàng hút khách không phải nhờ món ăn ngon mà là các em gái 9X chân dài biết chiều thượng đế bằng các "món ăn nhanh" như "xào khô", "tắm khô" (các hoạt động kích dục bằng miệng, bằng tay).
Khi kẻ hiếp dâm bị tuyên án tù, cô gái nạn nhân bỗng òa khóc chạy theo bởi nhận ra mình đã yêu anh ta.
Vì sự ích kỷ, thích hưởng thụ, rất nhiều cặp vợ chồng trẻ đã quá lạm dụng tình yêu thương của bố mẹ dành cho mình mà nghiễm nhiên biến bố mẹ già thành người giúp việc.
Được người đẹp tuổi 20 lấy làm chồng, ông Trọng hạ quyết tâm, nhất định phải sinh con với nàng. Ở tuổi 83, ông thêm 2 lần làm cha.
Có lẽ vì ông lão quá đẹp trai, phong độ lại làm thơ hay nên cô gái trẻ đã không cầm lòng được mà thốt lên: "Thầy ơi, em muốn lấy thầy làm chồng".
Để hiểu được nguồn gốc cũng như các quan niệm về việc rải tiền, vàng ở đám ma, đám cưới, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với Giáo sư – Nhà văn hóa Trần Lâm Biền (nguyên Viện trưởng Viện Văn hóa Việt Nam).
Trong căn nhà nhỏ thấp lè tè, muỗi bay như vãi trấu buổi chiều hôm nhập nhoạng, bà mẹ già 93 tuổi vừa lấy tay đấm ngực chặn cơn ho xé phổi vừa nghèn nghẹn: "Trời đày con gái tôi kiếp tù chung thân, tôi chỉ mong đủ khoẻ, đừng chết vội để dìu con đi hết kiếp người".
Tròn 70 tuổi, chỉ bằng 3 câu tếu táo, ông Nguyễn Xuân Quý ở phường Đại Phúc, thành phố Bắc Ninh, lấy người vợ kém mình 29 tuổi và sinh con ngay trong năm.
Trong không gian chật hẹp của nhà lưu trú dành cho bệnh nhân nghèo (Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội), bà Trần Thị Hiền (57 tuổi, TP Nam Định) đã tâm sự với chúng tôi về cuộc sống vợ chồng như trong địa ngục mà bà đã phải trải qua.
Lão từng là người hát rong. Mù từ thuở lọt lòng mẹ. Năm nay lão 71 tuổi và đã 10 năm nuôi người vợ nằm liệt giường. Câu chuyện tình yêu của những con người dường như bị số phận bỏ quên này giản dị chỉ bằng câu nói: "Tôi mãi mãi bên bà...!". Chợt nghĩ, nói đúng hơn, số phận đã tặng họ món quà lớn nhất: Tình yêu.
Đó là bi kịch của vợ chồng cụ Nguyễn Văn Quý (84 tuổi) và cụ Nguyễn Thị Chén (82 tuổi).
Tết đến, hầu như ai cũng lo kiếm tiền tiêu Tết thì cũng nhiều gia đình lại phải lo sốt vó vì người giúp việc bỏ việc hoặc về quê sớm.
Nuôi cá đỏ bán khắp cả nước làm phương tiện cho ông Công ông Táo về chầu Trời nhưng làng Thủy Trầm (xã Tuy Lộc, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ) lại không có truyền thống cúng ông Công ông Táo.
Chả mấy ai trong ngôi làng này lấy một vợ, cứ phải là đôi vợ, ba vợ, thậm chí là 10 vợ.
Dù đã có dặn lòng mình rằng: Sẽ không sợ gì, nhất là với những con người có sự dị biệt nào đấy tôi đã gặp nhiều rồi; vậy mà khi gặp những đứa trẻ bất hạnh kia, tôi vẫn không hết bàng hoàng trước những nỗi đau.
Có một vị khách người Việt đến đánh một đôi giày trị giá khoảng 700 USD, đánh xong, anh ta còn dúi vào tay ông tờ 100 USD “con biếu bố tiền ăn sáng”.
Chỉ có thể dùng từ phi thường để nói về người cha, người mẹ của những bệnh nhi mắc bệnh hiểm nghèo ở viện Nhi Trung ương.
“Trong một ngày cuối năm lạnh giá, tôi gặp chị - nữ tài xế taxi có gương mặt nhàu nhĩ như tuổi 50. Điều quặn thắt là cuộc sống mưu sinh khiến chị không có nổi đời sống chăn gối như bao người”…
"Buổi đêm thấy bọn nó đẹp thế thôi, thực ra là nhờ son phấn hết. Còn ban ngày, thấy bọn nó thì mọi người muốn ói luôn chứ nói gì đến chuyện quan hệ", một người gần khu nghĩa trang chia sẻ.
Mất tiền môi giới tìm thầy học tu hành, 24 năm đi theo con đường tu hành, 16 năm sống trên núi giếng Chén là một phần đời của "dị sư" Nguyễn Duy Cương.
Nhà hàng hút khách không phải nhờ món ăn ngon mà là các em gái 9X chân dài biết chiều thượng đế bằng các "món ăn nhanh" như "xào khô", "tắm khô" (các hoạt động kích dục bằng miệng, bằng tay).
Khi kẻ hiếp dâm bị tuyên án tù, cô gái nạn nhân bỗng òa khóc chạy theo bởi nhận ra mình đã yêu anh ta.
Vì sự ích kỷ, thích hưởng thụ, rất nhiều cặp vợ chồng trẻ đã quá lạm dụng tình yêu thương của bố mẹ dành cho mình mà nghiễm nhiên biến bố mẹ già thành người giúp việc.
Được người đẹp tuổi 20 lấy làm chồng, ông Trọng hạ quyết tâm, nhất định phải sinh con với nàng. Ở tuổi 83, ông thêm 2 lần làm cha.
Có lẽ vì ông lão quá đẹp trai, phong độ lại làm thơ hay nên cô gái trẻ đã không cầm lòng được mà thốt lên: "Thầy ơi, em muốn lấy thầy làm chồng".
Để hiểu được nguồn gốc cũng như các quan niệm về việc rải tiền, vàng ở đám ma, đám cưới, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với Giáo sư – Nhà văn hóa Trần Lâm Biền (nguyên Viện trưởng Viện Văn hóa Việt Nam).
Trong căn nhà nhỏ thấp lè tè, muỗi bay như vãi trấu buổi chiều hôm nhập nhoạng, bà mẹ già 93 tuổi vừa lấy tay đấm ngực chặn cơn ho xé phổi vừa nghèn nghẹn: "Trời đày con gái tôi kiếp tù chung thân, tôi chỉ mong đủ khoẻ, đừng chết vội để dìu con đi hết kiếp người".
Tròn 70 tuổi, chỉ bằng 3 câu tếu táo, ông Nguyễn Xuân Quý ở phường Đại Phúc, thành phố Bắc Ninh, lấy người vợ kém mình 29 tuổi và sinh con ngay trong năm.
