Em đi về phía không anh...
Nếu có một ngày dài để em đi lang thang về miền kí ức, em sẽ ngắt đóa hoa lưu ly, trao trả về anh nụ màu hồng rực rỡ, cánh tường vi mỏng manh đã không thể đưa lối anh về...
Khi cảm xúc tràn về, em hóa thành vụng dại...
Khi tình yêu ghé đến, em ngỡ tình đa đoan...
Khi chạm ánh mắt anh, biển không còn dịu êm sâu lắng, bờ cát dài triền miên sóng vỗ, em ngược bước chân anh, đi về phía không người..
Còn tuổi nào cho em, còn tình yêu nào em chưa trượt dài trong men đắng. Hạnh phúc tìm về mang theo cả nỗi đau, có đóa hoa nào chưa một lần hé nụ đã vội tàn trong đêm. Khi giá rét tràn về, những cánh hoa vô ưu cố vươn mình nở rộ. Còn em, đưa tay ra với, nắm chặt lại chỉ là giá băng...
Rồi một phút không anh, là cô đơn ùa về rơi lả tả trên đôi chân trần chưa một lần dám dẫm đạp lên nỗi đau mà chạy thẳng về vùng bình yên sóng nước vỗ về. Cuộc đời là một chuỗi dài trả vay, hỏi rằng sau những gì em đã đi qua, và những điều em chưa chạm đến, còn bao nhiêu phút không anh?
Cảm xúc đọng lại sau những mê mải cùng hoan ca mà tình mang đến cho con tim gầy biết yêu biết nhớ, biết ghét biết bao dung, biết đắng cay cả chua chát. Có loài hoa, loại quả nào mang đủ vị tình em? Sao khó bước ra quá những nghĩ suy vụng dại, đi về phía không anh chính là em muốn xóa bỏ kí ức tình mình...
Nếu có một ngày dài để em đi lang thang về miền kí ức, em sẽ ngắt đóa hoa lưu ly, trao trả về anh nụ màu hồng rực rỡ, cánh tường vi mỏng manh đã không thể đưa lối anh về...
Nếu có một ngày để em đi tìm dấu chân anh còn in mờ trên bờ cát trắng, thì xin sóng đừng vội xô bờ, xin mặt trời soi tỏ lối em đi, xin bao dung từ tâm, xin em không là người cao thượng, cho em xin chút ích kỉ của con người, để một lần được níu chặt tay anh khi anh nói ra đi...
Anh trách em sao không ôm chặt anh vào phút giây nông nổi ấy, sao cứ là em cố tỏ ra hững hờ mỗi lần chạm nỗi đau. Câu chia tay nói ra dễ dàng thế, mà sao muộn phiền cứ ở mãi trong tim này...
Khi cảm xúc hình thành nên con chữ, cũng có nghĩa em đã sẵn sàng bước đi. Về phía không anh em cô độc giữa dòng đời. Một lần chạm mặt, liệu có còn tình yêu?
Thôi cứ để cánh hoa rụng rơi như quy luật muôn đời là như thế. Thôi cứ để lá lìa cành như anh muốn xa em. Thôi cứ để thời gian chầm chậm lướt qua như cơn gió vô tình, lạnh tái tê cõi lòng nhưng phải biết chấp nhận sự đổi thay...
Khi tình yêu ghé đến, em ngỡ tình đa đoan...
Khi chạm ánh mắt anh, biển không còn dịu êm sâu lắng, bờ cát dài triền miên sóng vỗ, em ngược bước chân anh, đi về phía không người..
Còn tuổi nào cho em, còn tình yêu nào em chưa trượt dài trong men đắng. Hạnh phúc tìm về mang theo cả nỗi đau, có đóa hoa nào chưa một lần hé nụ đã vội tàn trong đêm. Khi giá rét tràn về, những cánh hoa vô ưu cố vươn mình nở rộ. Còn em, đưa tay ra với, nắm chặt lại chỉ là giá băng...
Rồi một phút không anh, là cô đơn ùa về rơi lả tả trên đôi chân trần chưa một lần dám dẫm đạp lên nỗi đau mà chạy thẳng về vùng bình yên sóng nước vỗ về. Cuộc đời là một chuỗi dài trả vay, hỏi rằng sau những gì em đã đi qua, và những điều em chưa chạm đến, còn bao nhiêu phút không anh?

Cảm xúc đọng lại sau những mê mải cùng hoan ca mà tình mang đến cho con tim gầy biết yêu biết nhớ, biết ghét biết bao dung, biết đắng cay cả chua chát. Có loài hoa, loại quả nào mang đủ vị tình em? Sao khó bước ra quá những nghĩ suy vụng dại, đi về phía không anh chính là em muốn xóa bỏ kí ức tình mình...
Nếu có một ngày dài để em đi lang thang về miền kí ức, em sẽ ngắt đóa hoa lưu ly, trao trả về anh nụ màu hồng rực rỡ, cánh tường vi mỏng manh đã không thể đưa lối anh về...
Nếu có một ngày để em đi tìm dấu chân anh còn in mờ trên bờ cát trắng, thì xin sóng đừng vội xô bờ, xin mặt trời soi tỏ lối em đi, xin bao dung từ tâm, xin em không là người cao thượng, cho em xin chút ích kỉ của con người, để một lần được níu chặt tay anh khi anh nói ra đi...
Anh trách em sao không ôm chặt anh vào phút giây nông nổi ấy, sao cứ là em cố tỏ ra hững hờ mỗi lần chạm nỗi đau. Câu chia tay nói ra dễ dàng thế, mà sao muộn phiền cứ ở mãi trong tim này...
Khi cảm xúc hình thành nên con chữ, cũng có nghĩa em đã sẵn sàng bước đi. Về phía không anh em cô độc giữa dòng đời. Một lần chạm mặt, liệu có còn tình yêu?
Thôi cứ để cánh hoa rụng rơi như quy luật muôn đời là như thế. Thôi cứ để lá lìa cành như anh muốn xa em. Thôi cứ để thời gian chầm chậm lướt qua như cơn gió vô tình, lạnh tái tê cõi lòng nhưng phải biết chấp nhận sự đổi thay...
Theo YuMe
Các tin mới hơn
Các tin liên quan

Lòng tin trong em đã rời rã rồi, em cứ nửa như mơ hồ lo sợ, nửa như căng mình lên để đón nhận cái ngày mình sẽ xa nhau. Thực sự em rất sợ vì em cũng chỉ là một thứ sinh vật yếu mềm, không đủ sức gìn giữ và quấn quít chồng cho tới chết. Em sợ những xúc tu của em đã mỏi. Em sợ lời em nói ra chỉ là băng giá làm lạnh tim chồng. Em sợ mỗi khi chồng nói rằng "Em lạnh lùng và vô cảm".
Ngủ ngoan nhé, đôi mi cong cong ngấn dòng lệ vội ấm nồng đã ướt nhòa tình tôi. Ngủ nhé những tiếc nuối chỉ là năm tháng gieo vội vàng trong vô thức mưa thềm đêm nay rơi thôi...
Đang ở Úc, đang sống trong cảm giác xa xứ, đang trong tình trạng tự kỷ... Mọi cảm xúc dường như cô đặc lại, trời thì lạnh giá, ẩm ướt, thế mới cảm thông với các sinh viên xa xứ học tập. Thật là tiến thoái lưỡng nan, đã đến đây rồi, ta đi vì công tác cơ mà, sao mà tự làm khổ mình thế chứ.
Mùa Hạ hồng trong những sáng tác của những người nghệ sỹ lang thang. Mùa Hạ hồng trong trang thơ em và những dấu yêu còn đầy trong tim. Biết em đi rồi, những điều gì lạnh lẽo vẫn còn vương vấn đâu đây, phía sau những nét cười đầy điều mê hoặc, phía sau những chuyện đời buồn như rặng liễu đìu hiu.
Oi nồng cho hết thảy tim yêu, đến cuối cùng mặt trời cũng gượng gạo mà nhường trả cho bóng tối chút hoang tàn, dịu bớt thứ mùi sặc sụi của hơi nồng ngùng ngụt bốc lên, em to tròn mở đôi mắt long lanh đọng chút tàn dư mới đây, quay lưng đi, mặc sự yếu mềm còn âm ĩ cơn mỏi mệt đêm qua, đứng sựng một chút… một chút thôi có lẽ bầu trời tháng 4 trong em có quá nhiều điều để nghĩ!
Tôi ngồi giữa căn phòng ngập tràn sắc màu của giấy, của những món quà và những yêu thương. Ngoài trời đang gió về, còn những chiếc lá thì cuốn theo nó bay xa tít. Tôi tỉ mỉ gắp từng sợi giấy gắn vào bức tranh mà trong lòng có cảm giác gì đó như yêu thương, một tâm huyết đang thả hồn theo giấy với niềm vui rằng đó sẽ là một món quà ý nghĩa nhất dành tặng ai đó.
Hắn năm nay 30 tuổi, một vợ và một con trai. Vợ hắn xinh, con hắn đẹp, và tất nhiên, hắn cũng đẹp. Hắn đang làm việc cho một công ty xuất nhập khẩu, đi nước ngoài như đi chợ. Vợ hắn làm việc tại một văn phòng địa ốc. Cuộc sống vậy là tạm coi là hoàn hảo theo đúng tiêu chí của một gia đình, nếu như….hắn không đèo bòng. Ngoài vợ, hắn còn có bồ. Bồ của hắn thua xa vợ, chẳng thể nào khéo hơn vợ, nhưng hắn vẫn khoái, chỉ đơn giản là hắn yêu cả hai, khi nào chán cơm, hắn tạt qua ăn phở. Phở theo hắn ban đầu là vì hắn giống người cũ, nàng đưa hắn vào tầm ngắm từ lần đầu diễn ra hội thảo giữa công ty nàng và công ty hắn.
Hà Phương loay hoay tìm sảnh đãi tiệc cưới của Thanh Dung, chẳng hiểu cô bạn lùng đâu ramột nhà hàng lạ hoắc, mà nó thì dốt đường thành phố hết chỗ nói. Ngoài việc đilàm, đi học, đi dạy, vòng vòng quanh mấy con đường quen thuộc đã học gạo trongđầu, cô chẳng biết đi đâu khác. Phải trừ tiền đi đám nhỏ này mới được”. Vừanghĩ cô vừa thấy tức cười với suy nghĩ của mình.
Anh… là anh…vẫn thường đánh thức ta bằng những tin nhắn chào ngày mới, và cả những câu chúc ngủ ngon, ta đã mỉm cười đọc, hạnh phúc lâng lâng rồi trìm vào giấc ngủ. Những cuộc gọi chỉ đơn giản nghe tiếng của ta và anh im lặng “chỉ cần nghe tiếng em thôi, em cúp máy đi”… một người sợ làm ta buồn, sợ ta nhăn mặt, nhíu mày, sợ ta tổn thương, vì ta hay khóc, hay giận hờn vu vơ, lòng tự trọng của ta treo trên tầng mây, một người không bao giờ cúp máy trước ta dù có bận bao nhiêu bận thế nào, bởi đơn giản không muốn cho ta nghe tiếng tit tit…
Em từ khi nào đã vô thức nhớ những con số kỉ niệm, hôm đó, anh hỏi em một câu hỏi thực sự lạ, chưa bao giờ em nghĩ em phải nghe…
Chiều xuân về trong hoa cỏ ướt hơi sương, tuyết rơi lạnh xốp tóc em, như đong đưa lòng mình theo nhịp xuân rộn rã, dịu êm của bài hát.
Thật lòng là giờ này em không còn muốn nghe thêm một điều gì nữa hết. Buông tay em ra có được không? Trong khi bản thân anh vốn không thể nắm lấy tay em thật chặt. Em mệt mỏi lắm rồi anh có biết không? Em thật sự đã quá mệt mỏi rồi, nên em xin anh đừng làm phiền đến em nữa, đừng quá quỵ lụy vì tình yêu, đừng cố gắng níu kéo em nữa một khi em đã muốn ra đi…
Anh vẫn có thói quen uống café vào mỗi sáng sớm. Không biết tự bao giờ thói quen của anh đã nhiễm vào em như một định mệnh vậy. Em yêu anh, yêu hơi thở nồng nồng dịu ngọt sực nức mùi café của anh. Anh vẫn nói chính hương vị café đã nuôi dưỡng và hâm nóng tình yêu của chúng mình trong những ngày dài xa cách và ngay cả khi ở trong nhau. Những lúc ấy em chỉ cười còn anh thì nghi hoặc. Anh ghé tai em thì thào.
Bạn nghe Blog Radio thân mến! Như một món quà mở đầu mùa yêu năm nay, Blog Radio tuần này gửi tới bạn nghe chương trình câu chuyện tình yêu đẹp chuyển thể từ truyện ngắn Một giây để biết ta thuộc về nhau - gửi từ thính giả Shally"s tear.
Có một người cha giữ hai cuốn nhật ký viết về con gái. Trong đó có một cuốn anh viết khi con đang còn trong bụng mẹ. Chín tháng mười ngày trải dài trong 100 trang viết khắc khoải mong chờ đứa con đầu lòng.
Ngày trước, ở nông thôn, tết đến, nhà nào cũng trồng một cây nêu ở trước cổng và mọi người trồng cây nêu ở những nơi thờ tự của cộng đồng như đình, đền, chùa của làng xã. Tục trồng cây nêu có từ rất lâu đời, chưa ai biết chính xác là có từ bao giờ nhưng đã ăn sâu vào tâm thức các thế hệ người Việt Nam như một biểu tượng thiêng liêng của ngày Tết Nguyên đán.
Phải không biết nói thế nào hơn ngoài câu: "Đã lâu rồi anh không đặt chân đến biển những lúc chiều đổ ánh hoàng hôn nữa". Có thể là trong mắt anh, hoàng hôn trên biển đã quá thường tình và xứng đáng sánh cùng những dĩ vãng, nhưng cũng có thể nó chỉ là những thứ quá xa vời với tương lai, nên anh chẳng can đảm theo đuổi nữa...
Nàng đã ngạc nhiên khi phát hiện ra chàng lưu tên nàng trong danh bạ điện thoại là café, ngạc nhiên cũng y như lần nàng ngạc nhiên khi phát hiện ra chàng nghiện cà phê đen không đường.
Tôi nhìn những xác ve trống rỗng trên vỏ cây, xao xuyến, dù tôi không hiểu sao lại buồn khi thấy chúng rơi lả tả xuống đất và tan ra thành trăm mảnh.
Em nhận ra rằng, cho dù có thế nào đi nữa, em cũng không thay đổi được sự thật rằng em chỉ là một giấc mơ trong anh mà thôi, một giấc mơ bao giờ trọn vẹn, giấc mơ thì chẳng bao giờ thành sự thật và giấc mơ luôn làm đau xé lòng mọi khi ai đó vô tình chạm đến.
Lòng tin trong em đã rời rã rồi, em cứ nửa như mơ hồ lo sợ, nửa như căng mình lên để đón nhận cái ngày mình sẽ xa nhau. Thực sự em rất sợ vì em cũng chỉ là một thứ sinh vật yếu mềm, không đủ sức gìn giữ và quấn quít chồng cho tới chết. Em sợ những xúc tu của em đã mỏi. Em sợ lời em nói ra chỉ là băng giá làm lạnh tim chồng. Em sợ mỗi khi chồng nói rằng "Em lạnh lùng và vô cảm".
Ngủ ngoan nhé, đôi mi cong cong ngấn dòng lệ vội ấm nồng đã ướt nhòa tình tôi. Ngủ nhé những tiếc nuối chỉ là năm tháng gieo vội vàng trong vô thức mưa thềm đêm nay rơi thôi...
Mùa Hạ hồng trong những sáng tác của những người nghệ sỹ lang thang. Mùa Hạ hồng trong trang thơ em và những dấu yêu còn đầy trong tim. Biết em đi rồi, những điều gì lạnh lẽo vẫn còn vương vấn đâu đây, phía sau những nét cười đầy điều mê hoặc, phía sau những chuyện đời buồn như rặng liễu đìu hiu.
Đang ở Úc, đang sống trong cảm giác xa xứ, đang trong tình trạng tự kỷ... Mọi cảm xúc dường như cô đặc lại, trời thì lạnh giá, ẩm ướt, thế mới cảm thông với các sinh viên xa xứ học tập. Thật là tiến thoái lưỡng nan, đã đến đây rồi, ta đi vì công tác cơ mà, sao mà tự làm khổ mình thế chứ.
Oi nồng cho hết thảy tim yêu, đến cuối cùng mặt trời cũng gượng gạo mà nhường trả cho bóng tối chút hoang tàn, dịu bớt thứ mùi sặc sụi của hơi nồng ngùng ngụt bốc lên, em to tròn mở đôi mắt long lanh đọng chút tàn dư mới đây, quay lưng đi, mặc sự yếu mềm còn âm ĩ cơn mỏi mệt đêm qua, đứng sựng một chút… một chút thôi có lẽ bầu trời tháng 4 trong em có quá nhiều điều để nghĩ!
Tôi ngồi giữa căn phòng ngập tràn sắc màu của giấy, của những món quà và những yêu thương. Ngoài trời đang gió về, còn những chiếc lá thì cuốn theo nó bay xa tít. Tôi tỉ mỉ gắp từng sợi giấy gắn vào bức tranh mà trong lòng có cảm giác gì đó như yêu thương, một tâm huyết đang thả hồn theo giấy với niềm vui rằng đó sẽ là một món quà ý nghĩa nhất dành tặng ai đó.
Hắn năm nay 30 tuổi, một vợ và một con trai. Vợ hắn xinh, con hắn đẹp, và tất nhiên, hắn cũng đẹp. Hắn đang làm việc cho một công ty xuất nhập khẩu, đi nước ngoài như đi chợ. Vợ hắn làm việc tại một văn phòng địa ốc. Cuộc sống vậy là tạm coi là hoàn hảo theo đúng tiêu chí của một gia đình, nếu như….hắn không đèo bòng. Ngoài vợ, hắn còn có bồ. Bồ của hắn thua xa vợ, chẳng thể nào khéo hơn vợ, nhưng hắn vẫn khoái, chỉ đơn giản là hắn yêu cả hai, khi nào chán cơm, hắn tạt qua ăn phở. Phở theo hắn ban đầu là vì hắn giống người cũ, nàng đưa hắn vào tầm ngắm từ lần đầu diễn ra hội thảo giữa công ty nàng và công ty hắn.
Hà Phương loay hoay tìm sảnh đãi tiệc cưới của Thanh Dung, chẳng hiểu cô bạn lùng đâu ramột nhà hàng lạ hoắc, mà nó thì dốt đường thành phố hết chỗ nói. Ngoài việc đilàm, đi học, đi dạy, vòng vòng quanh mấy con đường quen thuộc đã học gạo trongđầu, cô chẳng biết đi đâu khác. Phải trừ tiền đi đám nhỏ này mới được”. Vừanghĩ cô vừa thấy tức cười với suy nghĩ của mình.
Em từ khi nào đã vô thức nhớ những con số kỉ niệm, hôm đó, anh hỏi em một câu hỏi thực sự lạ, chưa bao giờ em nghĩ em phải nghe…
Anh… là anh…vẫn thường đánh thức ta bằng những tin nhắn chào ngày mới, và cả những câu chúc ngủ ngon, ta đã mỉm cười đọc, hạnh phúc lâng lâng rồi trìm vào giấc ngủ. Những cuộc gọi chỉ đơn giản nghe tiếng của ta và anh im lặng “chỉ cần nghe tiếng em thôi, em cúp máy đi”… một người sợ làm ta buồn, sợ ta nhăn mặt, nhíu mày, sợ ta tổn thương, vì ta hay khóc, hay giận hờn vu vơ, lòng tự trọng của ta treo trên tầng mây, một người không bao giờ cúp máy trước ta dù có bận bao nhiêu bận thế nào, bởi đơn giản không muốn cho ta nghe tiếng tit tit…
