Truyện cười: Giấc mộng bố vợ làm tướng
Truyện cười: Giấc mộng bố vợ làm tướng

Mấy tháng ròng cưa cẩm em mà lòng tôi khắc khoải. Chiếc nhẫn cầu hôn nóng hổi nằm trong hộp, mấy lần định rút ra đeo vào tay em mà lại thôi.

Nói thật nha, tôi chỉ còn băn khoăn không biết bố của em làm gì trong xã hội loài người. Có lần định hỏi nhưng lại thôi, chỉ sợ em quy tội yêu con vì bố. Đến hôm nay tự nhiên em nói phụt ra mồm: Bố em chỉ phất cờ một phát cả nghìn quân chạy ràn rạt…

Vậy là chính xác rồi, bố của em chắc chắn làm tướng trong quân đội. Tôi đứng phắt dậy, rút nhẫn đính hôn ra, quỳ mọp dưới giầy cao gót của em nói rằng: Em sẽ làm vợ anh nhé! Anh sẽ yêu em trọn đời. Bất cứ gã trai nào nào dám động vào dù một cái lông chân em thì phải bước qua xác anh…

Em chết nặng, mồm cứ mấp máy không nói được câu nào. Tôi nhẹ nhàng đeo nhẫn vào tay em, đó là sự khẳng định như định đóng cột, rằng sẽ yêu em trọn đời.

Ôi đời tôi thế là sang trang rồi. Bố tôi chỉ là người bảo vệ gác cổng cơ quan, bây giờ có bố vợ làm tướng thì mở mày mở mặt. Tôi sợ quá chưa dám thông báo với họ hàng về gia cảnh của người yêu. Tôi sợ các cụ bị giật mình, thậm chí không cho lấy vì mất cân bằng “môn đăng hậu đối”.

Truyện cười: Giấc mộng bố vợ làm tướng

Đêm hôm ấy tôi mơ thấy đám cưới của mình diễn ra tại nhà hàng trung tâm. Bố vợ tôi mặc quân phục trắng toát, đi giầy sĩ quan cao cấp đen sì, đi theo ông một hàng dọc lính quân nhạc thổi kèn hoàng tráng. Có cái kèn cao gần 2 mét, tiếng phát ra trầm ấm bài “Tình ca”.

Tỉnh cơn mê tôi chợt thấy buồn, rằng bố tôi chỉ mặc bộ quần áo công nhân, không com lê cà vạt, đi dép lê. Chán thật, bố ơi là bố, sao ngày xưa bố không phấn đấu để lên cấp tướng như ông thông gia cho con tự hào.

Chung quy cũng là cái số tôi được hưởng nên mới cưa được con nhà quan to đùng. Thôi không phải suy nghĩ nhiều nữa, em đã trao cho tôi cái quý nhất đời con gái rồi, chỉ còn mấy tuần nữa là lên tiên thôi.

Ngày trọng đại của đời tôi đã tới. Tôi đầu tư lễ ăn hỏi hơi bị oách, 9 tráp tháp mầu vàng, kèm theo con lợn quay gần 1 tạ. Tới nhà gái rồi.

Ô hay sao không thấy ông sĩ quan quân đội nào ra nghênh tiếp nhỉ, chả nhẽ ngày trọng đại của con gái mà ông ấy cũng không ở nhà sao.

Tôi sốt ruột hỏi nàng: Hôm nay bố em đi chỉ huy diễn tập à?

Em chỉ tay vào một ông cũng như thể bố tôi, cũng đi dép lê, không com lê cà vạt. Tôi điên tiết hỏi lại: Bố em phất cờ một phát cả ngàn quân chạy dạt cơ mà? Em cười ngặt nghẽo, chỉ cờ bằng lá chuối khô:

- Đúng thế anh. Bố em là thợ chăn vịt mà…

Chữa bệnh keo kiệt cho chồng

Em nhét đầy tiền vào túi chồng và kẹp chồng từng bước, từng cách gọi món cho tới kêu bia.

Đàn ông keo kiệt thì kinh khủng lắm các bác ạ. Khi cưới xong em mới biết chồng thuộc tuýp keo kiệt. Keo kiệt có nhiều cấp độ, chồng em thuộc cấp cao nhất, lão Grăng-đê phải gọi bằng cụ.

Hồi yêu nhau anh ta cũng ga lăng lắm bộ, ấy vậy mà cưới xong trở mặt 180 độ, từ quân tử chuyển thành kiết cộ, đo lọ nước mắm đến củ dưa hành.

Một miếng thịt ba chỉ, chồng em thái ra đủ 9 miếng, mỗi ngày ăn 3 miếng đều nhau. Hôm bố vợ lên chơi, anh ta mua 2 con cá diếc mổ sẵn chiên giòn, rang đĩa lạc đúng 1 lạng, mớ rau muống để cả gốc già xào tỏi… Sau trận ấy bố vợ tuyên bố: Mày là thằng con rể keo kiệt nhất làng kể từ thế kỷ thứ nhất trước công nguyên.

Câu chuyện trên đây chỉ là chuyện vặt. Đau đớn nhất là anh ta keo kiệt với bạn bè, điều này hơi bị nhục. Theo sổ cập nhật gia đình, gần 3 năn nay chồng em chưa từng mời bạn bè uống 1 cốc bia cỏ, chỉ chuyên đi ăn nhậu của bạn bè. Ngày xưa anh ấy có mấy chục người bạn tốt, bây giờ hình như chỉ còn 2 người duy nhất mà thôi.

Đi đâu cũng thấy đám bạn cũ chê bai chồng mình keo kiệt, em muốn chui xuống đất cho xong. Không thể tình trạng này kéo dài được, em quyết định phải cải tạo tính cách chồng.

Một chương trình hành động được vạch ra cụ tỷ: Em đưa tiền cho chồng, bắt anh phải mời bạn bè đi nhậu, nhậu xong thì anh phải trực tiếp trả tiền!

Em tuyên bố, nếu chồng không nghe thì sẽ ly dị ngay lập tức, em không thể chịu nhục hơn được nữa rồi.

Em nhét đầy tiền vào túi chồng và kẹp chồng từng bước, từng cách gọi món cho tới kêu bia. Nào anh em ơi, cứ nhậu vô tư đi! Tiền không thiếu nhá. Em bắt chồng nói những câu đại thể như thế trong bữa nhậu. Ăn xong em lại hẹn anh em thứ bẩy tuần tới tiếp tục gặp nhau nhậu lai rai…

Ba tháng trời liên tiếp kèm chồng mời bạn nhậu nhẹt, anh ấy đã quen với việc chiêu đãi bạn bè, không còn keo kiệt nữa. Bố mẹ vợ lên chơi, anh đã mời các cụ ra nhà hàng đặc sản biển xơi một bữa lên bờ xuống ruộng, em vui quá, không còn gì để phải trách chồng nữa.

Bạn bè đã khen chồng em nức tiếng là rộng rãi, ga lăng. Em ôm chồng hôn thắm thiết, có thế chứ, bây giờ thì chẳng còn lý do gì phải chui xuống đất nữa, mà cứ vênh mặt lên như bánh đa.

Thế rồi một hôm em tìm cuốn sổ đỏ mãi mà chẳng thấy đâu. Thấy em bới tung cả mấy tầng nhà tìm sổ, chồng mới bảo:

- Em ơi, anh đặt sổ đỏ ở quán cầm đồ lấy tiền đãi bạn bè rồi…

Theo Lê Tự/Dân Việt

02:05 08/01/2017Truyện cười

Có thể bạn quan tâm

Video