Truyện cười: Tình phí cưa đôi
Truyện cười: Tình phí cưa đôi

Truyện cười: Tình phí cưa đôi

Điều này phù hợp thôi, thời bình quyền nan nữ, ai cũng có thu nhập, chi phí tính chung là chuẩn theo tình hình hiện tại. Thêm nữa, nếu tìm hiểu không thành, khi chia tay nhau không ai nợ ai. Nàng thống nhất cao với tôi quan điểm này, thoải mái thôi. Nàng bảo: Sòng phẳng là nguyên tắc hay nhất.

Phụ lục hợp đồng được viết chặt chẽ: Mỗi người gọi món cho một ngày đi chơi tìm hiểu. Nàng là người được gọi món ngày đầu tiên, ngày thứ hai thì tôi gọi, cứ thế luân phiên nhau. Tổng tiền chi chí sẽ chia đều.

Ngày đầu tiên cô ta gọi một đĩa xoài xanh chấm muối. Tôi phải chấp hành ăn theo. Cắn một miếng xoài lưỡi tôi rụt lại vì chua, cả người rùng lên như bị sốt rét, mồm tê dại như ngậm axít. Từ bé tới giờ tôi chưa từng ăn được đồ chua. Thế là một mình nàng ngồi chấm hết đĩa xoài xanh nhai ngon lành. Tôi chỉ biết ngồi nhìn cho đỡ tiếc.

Ngày hôm sau tôi quyết tâm trả đũa: Ê phục vụ đâu, cho 5 chai bia ra đây! Mắt nàng long lanh, tuy nhiên ngay lập tức lấy thăng bằng trở lại. 2 cốc bia được rót ra, tôi chắc mẩm mình sẽ được uống cả số bia này. Tuy nhiên cô ta lập tức cầm cốc bia tu một hơi cạn đáy, tôi còn uống chậm hơn. Quả này móm nặng rồi, không ngờ con gái mà uống bia kinh thế. Uống xong hai chai rưỡi, nàng chép mồm bảo: Mẹ em bán bia hơi, khi nào bị ế thì em uống hết. Tôi chán hẳn cuộc đời, gặp đối thủ nặng ký rồi.

Buổi hẹn tiếp theo chúng tôi chỉnh sửa lại hợp đồng: Mỗi người gọi một món!

Buổi hẹn hò tiếp theo, nàng gọi một đĩa khế chua dầm sữa. Tôi quyết định gọi chai rượu nút lá chuối. Nàng ăn khế chua dầm, còn tôi ung dung uống rượu suông. Nàng bảo tôi ăn khế đi, câu trả lời chỉ có thể là: Cám ơn em, mời em xơi đi, anh chịu.

Tôi mời nàng uống rượu như một lời thách đố. Tuy nhiên nàng đã cầm chén rượu tu một hơi, mặt không biến sắc. Uống hết chén rượu, nàng mở túi lấy ra gói đậu phộng rang nhâm nhi, vừa nói: Đây là đồ riêng của em, không liên quan tới tình phí nha, xin lỗi không mời.

Những cuộc hẹn hò vẫn tiếp tục diễn ra bình thường, những quy chế tình phí vẫn được chúng tôi thực hiện nghiêm túc.

Một tháng trôi qua tôi thấy người mệt mỏi, bụng đau râm ran. Bí mật ra bệnh viện khám thì được bác sĩ kết luận: Bị chảy máu dạ dày vì uống rượu xuông.

Tôi thấy tình hình bắt đầu nghiêm trọng, bèn đề nghị nàng chỉnh sửa hợp đồng: Kể từ hôm nay mọi chi phí hẹn hò do đằng con trai chi trả 100%!


Anh hãy vì sếp làm cha thằng bé


Tôi sung sướng khi nàng thì thầm vào tai: Anh yêu, em muốn lấy anh làm chồng.

Chân ướt chân ráo vào cơ quan, tôi đã bị một cô em xinh đẹp tiếp cận. Số tôi đỏ rồi, chưa chi gái đã bu, hình như mình đẹp giai thì phải. Mà cô bé này có vẻ xinh nhất cơ quan.

Hồi còn học đại học, trường tôi nhiều gái xinh nhưng ít cô nào xinh được như cô này. Hình như ánh mắt cô ấy nhìn tôi âu yếm. Chả nhẽ chốn này cũng có chuyện thánh nhân đãi kẻ khù khờ?

- Xin giới thiệu với anh em là thư trợ lý của Sếp nhất. Nhiệm vụ của em là sắp xếp nhân sự cho các phòng ban…

Chà to chuyện rồi, trợ lý của Sếp không đùa được đâu. Anh em trong cơ quan thường sợ trợ lý hơn sợ Sếp. Thậm chí ở cơ quan này trợ lý còn quát được cả Sếp giữa đám đông. Nghe nói Sếp nhất không dám cãi trợ lý bao giờ, thực quyền nằm trong tay cô gái xinh đẹp này mới kinh chứ.

Nàng ngỏ lời mời tôi đi uống cà phê, giời ơi, càng ngày số tôi càng đỏ thế này nhỉ. Một thằng sinh viên quèn mới tốt nghiệp dạng thường thôi, bỗng nhiên lên mầu nhanh quá. Em ơi có phải thượng đế cắt cử em xuống trần gian để yêu anh. Tôi bồi hồi chờ đợi đến chóng mặt.

Nàng cầm lái kia rồi, cái xe mầu mận bóng lộn từ từ dừng lại đón tôi. Quả này nhiều đứa trong cơ quan tức hộc máu ra mà đi viện. Đời các cụ nói rồi, ăn nhau cái số là cơ bản.

Bao nhiêu cu con cu nhớn học hành giỏi giang nhưng chỉ là anh bàn giấy quèn, mơ giữa ban đêm cũng chẳng bao giờ dám sờ vào cái quyết định bổ nhiện phó phòng. Trong câu chuyện tôi hiểu rằng nếu là chồng cô ta thì tờ giấy quyết định lên chức với tôi là chuyện quá nhỏ.

Ngồi trong quán cà phê sang trọng nhất thành phố, từ trên tầng 50 nhìn xuống thành phố mới đẹp làm sao. Nàng còn đẹp hơn bất cứ quang cảnh nào. Ôi đúng là em xinh thật, ngắm càng gần càng thấy em xinh, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun, da trắng như tuyết…

Nàng chìa môi cho tôi hôn thật sành điệu. Nàng hướng dẫn tôi hôn sao cho có tình. Ngồi với nàng tôi đúng là một thằng ngố không hơn không kém. Nàng thì thầm vào tai tôi: Anh yêu, em muốn lấy anh làm chồng. Đời em chỉ thích giai nhà quê thật thà chất phát.

Tôi nhảy cẫng lên vì sung sướng. Cám ơn cha mẹ sinh thành đã đẻ ra con gốc gác nhà quê. Một thời con từng tự ti vì gốc nhà quê của mình, con thật có lỗi với bố mẹ.

Tôi ôm ngang lưng nàng và chợt phát hiện thấy vòng eo của em hơi phình ra chút ít. Thấy tôi thoáng nghi ngờ, nàng chấp nhận nói thật:

- Anh ơi, chúng mình sắp cưới nhau rồi em xin khai thật, em có thai được 3 tháng rồi. Anh hãy vì sếp mà làm cha thằng bé nhé…

Theo Lê  Tự/Dân Việt

09:30 09/01/2017Truyện cười