Truyện cười: Yêu là hết sạch tiền trong ví
Truyện cười: Yêu là hết sạch tiền trong ví

Đời trai thế là hết cô đơn. Khốn nạn thân tôi, đẹp trai không kém ai, chỉ tội vô duyên mới hoàn cảnh thế này.

Một đống tiền tích cóp đời trai bây giờ mới có lý do tiêu xài các bác ạ. Tối nay nàng nhất trí đi chơi với tôi. Một phút trôi đi dài hơn thế kỷ, cái đồng hồ chạy như rùa bò. Tôi vừa chỉnh trang phục vừa ngêu ngao hát: Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn/ Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành…

Đúng giờ hẹn tôi phóng ra gốc cây duối đầu làng. Đây là nơi các em sinh viên ở trọ trong xóm hẹn giai. Cây duối to hơn cây đa mà gốc nhẵn thín vì những cái mông ngồi thâu đêm. Trên thân cây khắc chi chít những dòng chữ: Anh không lấy được em thì uống thuốc chuột cho xong; Em không được làm vợ anh thì em không muốn sống nữa…

Nàng kia rồi. Nàng đứng dựa lưng vào thân cây duối, xinh đẹp lạ lùng. Tôi ào tới như cơn mưa giông giữa trời nắng hạn, nàng chìa mồm ra cho tôi ngửi phát như thể khẳng định tình cảm chân thành. Tôi đang bay lên mây vì cú ngửi mồm thì nàng nói: Muộn rồi anh ơi, em đói, học mấy tiếng chả được ăn gì…

Em yên tâm đi, cục tiền trong túi anh đang ngọ nguậy, anh sẽ tiêu hết vì em trong buổi tối thần tiên này.

- Em thích ăn lẩu dê anh yêu ơi!

Ô kê em. Các cụ bảo yêu nhau mà ăn dê thì sẽ bền chặt không thể chia lìa.

Tôi nhấp một hớp rượu gọi là tự thưởng chiến công cưa gái. Nàng cũng cầm thìa xúc tiết canh. Bỗng chuông điện thoại trong túi nàng đổ dồn dập.

- Ừ Són à, tới đây, tớ đang ở quán lẩu dê, cậu ra ngay nhé ăn cho vui, nhân tiện khoe Gấu với cậu nha…

Tôi mừng quýnh, hay quá, bạn của nàng ra chứng kiến tình yêu của tôi rồi. Tôi sợ nhất mấy cô sinh viên yêu dấm dúi, không có ai làm chứng. Kia rồi, bạn của nàng đã ra, ôi giời đất có tận 6 cô kia mà. Chủ quán phải kê thêm 1 bàn nữa nối vào. Mâm tiết canh dê loáng phát bị xơi hết.

- Ê chủ quán đâu, cho lẩu dê 2 nồi nhé! Nào các em nâng ly!

Sau đại tiệc lẩu dê cả đoàn lại kéo vào quán sinh tố xoài, mỗi cô 2 cốc. Toàn bộ tiền trong ví tôi đã bay sạch. Bây giờ nàng mới thanh minh:

- Anh yêu ơi, chúng em có quy chế rồi, đứa nào có người yêu mời ăn thì phải gọi cả phòng trọ đi ăn uống cùng.

Tôi chính thức bị ngất…


Tiến sĩ hoạn lợn


Chồng tôi nhập vai hơi bị hay. Tôi bắt anh đeo thêm cặp kính trắng, trông như tiến sĩ xịn.

Chết cười lịch sử tình yêu của tôi: Một hôm có chàng hoạn lợn đẹp giai tới nhà hoạn giúp đàn lợn con, thế là yêu. Tôi chết chỉ vì độ lạnh giá trong phong cách của chàng. Đàn ông mà hơi phớt đời đáng yêu lắm. Đàn bà con gái mới lớn sợ nhất đàn ông mồm tép nhẩy, mắt đa tình, hai tay khua khoắng dâm dê.

Mấy năm sau tôi được Hội phụ nữ cho đi học lớp cán bộ nguồn, còn chồng thì vẫn làm anh hoạn lợn. Có lần tôi bảo chồng, anh đi học đi, chuyển nghề kẻo mất cân đối với vợ. Vợ cán bộ, chồng hoạn lợn lệch pha lắm. Chồng tôi lắc đầu, vớ vẩn, hoạn lợn là nghề gia truyền 9 đời nhà tôi sao bỏ được. Hồi cụ tổ chết còn dặn lại con cháu phải giữ nghề gia truyền bằng bất cứ giá nào. Đấy cô xem, nhoằng phát cả đàn lợn con bị hoạn hết, tay nghề của tôi cao đấy chứ.

Tôi phải quỳ xuống lậy chồng, anh yêu ơi, nghề hoạn lợn chả ra gì, em sắp làm lãnh đạo rồi, khách tới nhà chơi toàn com lê cà vạt, khai chồng là thợ hoạn lợn khó nghe lắm, chả đăng đối tí nào. Chồng tôi bảo làm nghề gì cũng vinh quang, không ăn cắp là được.

Tôi được bầu chi hội trưởng phụ nữ xóm, vinh dự quá lớn. Tôi quyết định mở tiệc mừng, mời lãnh đạo đoàn thể ban ngành trong thôn. Bây giờ làm tiệc đơn giản, gọi mấy đứa cháu mổ chục con vịt làm tiết canh, can quốc lủi là xong. Đau đầu nhất chính là vụ việc của ông chồng yêu quý trong buổi tiếp khách này phải diễn ra sao cho đẹp đội hình, cho vợ chồng như cậu với mợ.

Tôi ngồi vẽ ra kịch bản: Chồng mặc com lê đen, đeo cà vạt đỏ, đi lại tiếp khách, không được nói mà chỉ cười. Nếu nói ra thì khách sẽ biết ngay là người ngu.

Tôi yêu cầu chồng tập rất kỹ tư thế đi lại trong khuôn viên gia đình, lưng thẳng tắp, chìa tay bắt, mắt nhìn chếch lên trời ngạo mạn, gật đầu nhẹ, vai lệch nhún nhường, nhếch mép mỗi khi có ai đó chúc mừng vợ lên chức.

Phải công bằng rằng, chồng mặc com lê cà vạt rất đẹp giai, điều này khiến tôi yên tâm.

Một ngày tập tành nghiêm túc, chồng tôi nhập vai hơi bị hay. Tôi bắt anh đeo thêm cặp kính trắng, trông như tiến sĩ xịn.

Khách tới rồi. Dưới bếp vịt luộc đã xong, tiết canh đặc như bánh đúc lên mâm. Chồng tôi diễn quá hay, tư thế đĩnh đạc như một đại trí thức. Một ông khách bắt tay chồng tôi và hỏi: Anh là tiến sĩ chuyên ngành gì thế? Chồng tôi buột miệng trả lời:

- Dạ, tôi là tiến sĩ hoạn lợn ạ…

Theo Lê Tự/Dân Việt

02:35 08/01/2017Truyện cười

Có thể bạn quan tâm

Video