Đời sống: "Thánh yêu" kể chuyện bỏ chồng vì "bất chấp để bên một gã đàn ông là quyết định ngu dốt"
Đời sống: "Thánh yêu" kể chuyện bỏ chồng vì "bất chấp để bên một gã đàn ông là quyết định ngu dốt"

Với định kiến xã hội nhiều người không dám bỏ chồng vì mang tiếng thì câu chuyện dưới đây là một ví dụ về những áp lực của phụ nữ đang vô tình phải gánh, nhưng cũng là lúc họ đã dám đấu tranh vì điều đó...

Vũ Loan, cô gái được phong là "thánh yêu" vì những câu chuyện tình yêu hôn nhân không màu mè nhưng thật và đúng vô cùng một lần nữa lại làm dậy sóng cư dân mạng.

Câu chuyện viết về cuộc sống của một người phụ nữ sau khi lấy chồng mà làm gì cũng "không vừa lòng người khác": ăn bám không được, kiếm tiền không xong và sự đấu tranh theo kiểu "con giun xéo lắm cũng quằn" bởi người đàn ông mà người phụ nữ họ yêu cuối cùng cũng không đứng về phía mình.

Đời sống:

Những điều chí lý Vũ Loan viết chính là những chân lý đơn giản của cuộc sống: cứ soi xét nhau thì chẳng có điều gì tốt đẹp cả, mối quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu và người đàn ông mang tên chồng nhưng nhu nhược và không hiểu chuyện.

Kết cục là người phụ nữ này đã chủ động... bỏ chồng để sống đúng với con người mình và đưa ra câu kết chí lý: "Bất chấp tất cả để bên một thằng đàn ông là quyết định của một con ngu!".

Thời cam chịu, nhẫn nhịn, hy sinh mà người ta cho rằng đó là những đức tính cần có của phụ nữ đã hết?

Dưới đây là nguyên văn bài viết

"Ngày tôi đi lấy chồng, tôi thấy bình thường và vô tư lắm, cũng chỉ là ở nhà người khác thôi mà! Vì đi làm xa nên tôi cũng ở riêng, chỉ thứ Bảy, Chủ nhật mới về thăm gia đình .

Tới khi làm con nhà người khác, tôi mới nhận ra được nhiều thứ. Đủ mọi gánh nặng dồn lên đầu, lắm lúc làm việc nhiều cứ quanh đi quẩn lại trời đã tối thui. Bố mẹ chồng thì khiển trách chỉ biết đi kiếm tiền mà việc nhà không chịu làm, nên cứ ra dọn được cửa hàng cái là phải chạy về cơm nước. Xong xuôi lại đợi dọn rửa, nhiều lúc nghĩ phải thêm chân tay mới có thể đề huề ...

Ấy vậy mà chẳng ai thương, ngay kể cả sự đồng cảm từ chồng cũng không... Anh ta còn mặt nặng mày nhẹ: "Cô ở nhà tôi nuôi, tôi không thích phụ nữ chỉ biết đi kiếm tiền mà không chịu chăm lo gia đình!".

Đời sống:

Trong khi anh ta ngủ phải đến trưa, ra trông coi quán xá thì chỉ chực cắm đầu vào điện thoại, nhanh nhanh chóng chóng thì dọn đồ về. Còn bố mẹ chồng thì là công nhân nghỉ hưu, tiền lương đem cất đi cũng chẳng đỡ đần đồng nào. Vậy thì sống kiểu gì? Ăn uống ở đâu?

Tôi tức tối nói lại: "Con nào chả thích ở nhà ăn sẵn, nhưng ở nhà thì chỉ có hít khí trời chứ sẵn ở đâu ra mà húp thế? Em đi kiếm tiền cũng vất vả chứ em không chơi, thời gian này khó khăn thì mọi người chịu khó giúp đỡ nhau một tí!".

Chắc vợ chồng to tiếng bố mẹ nghe được. Hôm sau lẽo đẽo đi, cơm nước gọi chẳng ai về, chẳng ai thèm ăn...

Lúc đó lại vô cùng tủi thân, nghĩ bố mẹ đẻ có được ăn bữa cơm của mình ngày nào. Đã thổi cơm cho ăn, lại còn nhắc ăn xong "để đấy đi làm đi mẹ dọn". Ở nơi này làm gì cũng không vừa lòng người khác, cố gắng thế nào chẳng ai buồn ghi nhận. Giờ lấy chồng mới hiểu công lao, báo đáp làm sao?

Nhiều lần ức lắm nhưng cũng nhịn, phận làm dâu - ai cũng vậy nào đâu phải mình mình. Việc này việc khác, bận tới mức mấy tháng chả về nổi nhà . Bố mẹ cứ gọi điện hỏi "chắc quên bố mẹ rồi?" mà buồn không tả hết. Có khi về nhà thăm nom một chút, chỉ chực ôm và khóc thật to. Nhưng cứ đứng trước cửa là lại lau hết nước mắt, vào bố mẹ hỏi chuyện thì vẫn giả vờ đang hạnh phúc, không sao.

Một lần vợ chồng xảy ra mâu thuẫn, bị chồng đánh, tôi ấm ức gọi mẹ lên, mẹ thấy vậy mới vội vã lên tìm bảo: "Thôi về tạm nhà một thời gian, xin phép gia đình nhà người ta, thời gian này cho hai vợ chồng suy nghĩ".

Nhưng họ một mực không cho, nói rằng đi thì đừng có trở lại nữa. Mẹ thấy vậy dù cứ đứng trước cửa đầy lo toan nhưng cũng khuyên con ở lại. Lấy chồng rồi phải theo nhà người ta, chứ lấy xong mà về nhà thì còn mặt mũi nào với làng xóm.

Tôi nghe lời mẹ ở lại. Bắt đầu họ thay đổi hẳn, có vẻ khinh thường nhà tôi hơn. Họ gièm pha mẹ tôi này khác ngay trước mặt tôi. Chồng tôi còn cau mày thái độ: "Mẹ cô là loại không biết dạy con, còn về để người ta bảo loại chồng bỏ không ngượng à?". Mẹ chồng cũng hùa vào: "Mặt mo chứ chẳng vừa, mẹ sao thì con nấy!".

Lần này tôi chẳng nhịn nữa!

"Vâng mẹ con con thế thôi, đã thế thì con xin phép bố mẹ con về nhà luôn. Thà là loại chồng bỏ còn hơn có cái loại chồng kiểu này mẹ ạ. Con về nhà báo hiếu bố mẹ con, chứ cứ báo đáp người dưng chẳng có ân nghĩa gì họ lại còn coi con chẳng ra gì!"

Gia đình chồng tức tối vì không ngờ tôi có thể nói ra câu nói đó. Tôi lên gác soạn đồ và xách vali đi, không mang thiếu một cái kẹp tóc. Bởi tôi xác định đi lần này sẽ chẳng bao giờ quay lại. Không phải vì giận dỗi mà là tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ai xúc phạm bố mẹ mình!

Về nhà một thời gian, chồng tôi nhắn tin cho tôi: "Cô đã đi rồi thì khó về lắm, nếu muốn về thì bảo bố mẹ cô lên xin lỗi bố mẹ tôi đi nhé!".

Tôi trả lời ngắn gọn:

"Tôi không về. Tôi chẳng có lỗi gì mà phải xin!"

Chắc chắn có những người sẽ luôn miệt thị những người một đời chồng. Nhưng các bạn ạ, có người BỎ CHỒNG - CHỨ KHÔNG BỊ CHỒNG BỎ. Và những người như tôi chưa từng XIN AI PHẢI YÊU QUÝ MÌNH. Tôi cũng chẳng cần ai đồng cảm - chẳng cần xin bao dung. Tôi thấy đúng! Tôi làm!

Tôi chịu trách nhiệm cuộc sống của mình cơ mà, và tôi chưa từng ân hận thì bận tâm làm gì người khác nghĩ!

Bất chấp tất cả để bên một gã đàn ông là quyết định ngu!".

Sau bài viết đa phần các ý kiến của nữ giới đều đồng tình với sự phản kháng của mẹ chồng.khi câu chuyện trở nên đi quá đà.

Bài viết đã đánh trúng những chủ đề được chị em quan tâm như mẹ chồng, nàng dâu - quan hệ vợ chồng thời hiện đại, phụ nữ phải sống sao cho đáng sống nên đang tiếp tục có lượng share, like tăng vọt.

06:14 07/03/2017Đời sống

Có thể bạn quan tâm