Kẻ bội bạc từ chối nhận con và người đàn ông chấp nhận làm kẻ "đổ vỏ" vĩ đại

13.000 người quan tâm tới confession dù có màu sắc hơi tiểu thuyết nhưng cũng rất hiện thực như hơi thở cuộc sống. Đừng bao giờ tuyệt vọng hoặc vẫn còn những người đàn ông tốt ngay cả khi có người khác đã lấy sạch đi niềm tin của bạn. Đó là điều dễ thấy nhất từ confession gây sốt này.

Với số lượt like được tính bằng đơn vị chục ngàn, khá nhiều người quan tâm tới tính thực hư của confession này. Dù chưa có câu trả lời xác đáng nhưng khi đọc nó bạn sẽ thấy dù cuộc đời có ngược đãi bạn như phim thì cũng có những truyện cổ tích giữa đời thực này. Nếu gã đàn ông bội bạc đòi trả tình phí cho những bữa cơm cô gái chăm chút bằng tình thương yêu để sạch nợ nần thì cũng có người đàn ông (dù người ta hay gọi là kẻ đổ vỏ) nhưng thật vĩ đại.

Kẻ bội bạc từ chối nhận con và người đàn ông chấp nhận làm kẻ
Ảnh minh họa

Dưới đây là confession về "người đàn ông đổ vỏ vĩ đại":

"Tôi và anh yêu nhau 3 năm . Khi tôi mới chỉ là cô bé sinh viên năm nhất của NEU. Anh là chàng trai cảnh sát năm 2. Tôi xuất thân trong 1 gia đình nông dân. Bố mẹ tôi đều vất vả nuôi tôi ăn học. Cấp 3 vì gia đình không có điều kiện nên ngoài học chính khóa tôi chỉ tự học ở nhà và may mắn được anh kèm cặp theo sát và cho tôi tài liệu để học. 

Dần dần theo năm tháng tôi và anh có tình cảm với nhau. Dù học ở Hà Nội nhưng anh cứ được nghỉ lại về với tôi. Ngày tôi đi thi ĐH anh là người đồng hành cùng tôi suốt chặng đường đó. Khi biết điểm tôi rất vui mừng báo với anh. Bố mẹ tôi vui và tự hào về con gái của mình nhưng tôi biết kèm theo đó là nỗi lo cơm áo gao tiền cho tôi ăn học. Vì biết gia đình mình không được khá giả nên suốt thời gian học tôi cố gắng làm thêm phụ giúp bố mẹ và dành dụm để những cuối tuần lại mua đồ nấu cho anh những món thật ngon mang đến cho anh. Mua cho anh đôi dép, bộ quần áo .... có lẽ với nhiều người thì đó chẳng là gì? Nhưng với tôi đó là niềm vui là động lực giúp tôi vượt qua khó khăn.  

Khi tôi học năm 3 anh vào năm cuối nên chi tiêu rất tốn kém. Chính vì thế mà tôi ngày đêm đi làm để chia sẻ bớt nỗi lo của anh vì tôi biết gia đình anh cũng không khá giả. Điều đó làm tôi vui hơn và thấy ấm áp hơn khi chia sẻ cùng anh. Suốt 3 năm chưa tuần nào tôi quên mang cơm vào cuối tuần cho anh dù trời mưa hay nắng. Và tất nhiên anh cũng là người luôn luôn yêu thương tôi. Chăm lo và động viên cho tôi. Lúc đó tôi hạnh phúc biết mấy vì được anh yêu thương.

Nhưng mọi chuyện lại không có 1 cái kết đẹp. Anh ra trường có công việc tốt anh quên luôn có 1 người con gái như tôi. Anh quên mất những thói quen mỗi cuối tuần tôi và anh mong ngóng để gặp nhau. Nhưng tôi vẫn ngốc khi tin rằng anh không nghe máy vì đi làm anh bận. Anh về khuya và trực nên anh mệt. Tôi cứ như 1 con ngốc khi hằng ngày mang đồ của anh về giặt rồi lại mua ít đồ gửi các anh cùng phòng tối về anh ăn thêm. Cả đêm khi học bài xong tôi lại thao thức chờ 1 tin nhắn anh bình an về nhà. 

Nhiều bạn bè của tôi bảo thấy anh đi chơi vui vẻ với cô gái nào xinh lắm tôi cười bảo chắc anh ý đi làm nhiệm vụ thôi. Thời gian gặp tôi dần ít đi và mỗi lần gặp anh không còn vui vẻ như trước kia mà hay cáu gắt rồi đòi hỏi. Hôm đó anh say mềm gọi tôi tới đón. Vì tôi ở cùng 2 chị khóa trên, 2 chị ấy ra trường nên tạm thời ở 1 mình. Tôi đưa anh về phòng cho tiện chăm sóc. Về đến phòng lau rửa mặt giúp anh. Rồi đột nhiên anh kéo tôi vào lòng và khóc lóc anh sai rồi xin lỗi em! Tôi chưa kịp hiểu gì thì anh đã hôn tôi vì do bản thân yêu anh và xác định anh là chồng tương lai và do sự xa cách lâu nên tôi không phản kháng. Anh như con thú hoang bắt đầu làm chuyện đấy. Tôi chợt bừng tỉnh là dù yêu thế nào cũng không quá giới hạn. Thế nhưng vì có muốn chống cự cũng không được nên tôi quyết định trao cho anh. Lúc đó tôi cũng nghĩ sau hôm đó có lẽ chúng tôi sẽ hạnh phúc hơn tôi đã từng mơ về hạnh phúc gia đình với anh. Nhưng không tôi đã nhầm khi sáng sớm anh tỉnh dậy anh đã lạnh nhạt với tôi... anh đi. Cả tuần chẳng 1 cuộc gọi hay tin nhắn gì. 

Tôi có nhắn tin thì anh cũng ừ cho qua. Rồi anh bận ... 1 tháng tôi chậm ngày. Tôi mua que thử thì biết mình có thai. Vui mừng thông báo với anh. Anh gắt lên: "Điên à sao có được hay cô lại ngủ với thằng H bạn tôi" (anh H. là bạn thân cùng phòng với người yêu tôi. Anh ấy cũng rất mến tôi vì mỗi lần tôi nấu đồ ăn cho người yêu đều có phần mấy anh cùng phòng và nhiều lần đi đâu đó chơi cũng có mấy anh đi cùng). Khi tôi nghe như vậy như sét đánh ngang tai. Như trời sụp xuống ... im lặng và khóc.

Suy sụp 1 tuần tôi quyết định mạnh mẽ để đi làm còn học còn nuôi con tôi. Anh ta gọi điện bắt tôi phải bỏ thai. Hết dọa nạt rồi mềm mỏng. Anh ta hứa sẽ chăm sóc tôi tốt và chờ tôi ra trường sẽ cưới. Nhưng tôi không chịu anh ta trở mặt và bảo tôi muốn làm gì thì làm anh ta không quan tâm: "Cám ơn cô suốt 3 năm qua đã quan tâm tôi. Tôi sẽ tính phí những gì cô nấu những gì cô mua cho tôi để trả nợ. Còn những gì tôi làm cho cô trong 3 năm qua, từ tình cảm đến vật chất xem như tôi bố thí". Tôi sụp đổ hoàn toàn và nghĩ đến cái chết. 


Trước khi có ý định dại dột tôi đã gọi điện cho anh ta nhưng người bắt máy là anh H. vì thấy tôi gọi nhiều nên anh ấy bắt. Anh ấy chưa kịp alo thì tôi nói cám ơn anh đã nói ra sự thật tình cảm của mình cám ơn đã bố thí tình cảm cho em trong suốt mấy năm qua, em và con đi đây, em sẽ đến nơi chúng ta hay đến để kết thúc mong anh hạnh phúc. Tôi tắt máy và không ngờ rằng đầu dây bên kia là anh H. Khi tôi định gieo mình xuống dòng sông Hồng thì có bàn tay kéo và ôm tôi vào lòng. Là anh chồng tôi bây giờ. Anh quát lên tại sao 1 người con gái xinh đẹp và tốt như ai lại phải vì 1 thằng không xứng mà chết.... anh nói rất nhiều . Tôi chỉ im lặng . Anh đưa tôi về phòng và chăm sóc tôi. Anh nấu cháo và bón cho tôi ăn. Tôi chẳng thiết ăn nữa. Tôi xấu hổ với gia đình có lỗi với bố mẹ. 

Lúc đó trong căn phòng không 1 tiếng động anh vỗ về tôi bảo: "Anh sẽ thay D. (người yêu tôi) chăm sóc em. Anh phải thú nhận là anh yêu em từ rất lâu rồi". Tôi như choáng váng và ngước mắt nhìn anh. Anh bảo đừng nhìn anh như vậy. Rồi anh liên tục vỗ về tôi và nói: "Anh yêu em. Hãy để anh được chăm sóc cho em". Lúc đó vì quá mệt nên tôi đã gục vào vai anh và thiếp đi lúc nào. Sau khi cơn khủng hoảng qua đi tôi đã dằn vặt hành hạ bản thân cộng thêm ốm nghén mà chẳng thể làm được gì, việc học bị gián đoạn, công việc bỏ bê. Anh là người chăm sóc cho tôi.

Anh đi làm trưa về mua cơm hoa quả và sữa cho tôi. Tối anh về tự nấu cơm cho tôi và ở lại phòng tiện chăm sóc cho tôi. Anh ngủ dưới đất ... suốt hơn 2 tháng như vậy. Bụng tôi bắt đầu to dần. Tôi vẫn ốm nghén và phải bảo lưu việc học. Tôi giấu hết bạn bè và bố mẹ. Suốt ngày chỉ ở trong phòng. Trời bắt đầu vào đông vì sợ anh ngủ dưới nền lạnh nên tôi bảo anh lên ngủ cùng với tôi. Anh ngạc nhiên và bảo em có ổn không. Tất nhiên tôi vẫn đau nhưng nỗi đau đó dần được anh xoa dịu. Tôi cốc đầu anh và bảo ngốc. Anh vui lắm. Tối đó tôi đã chủ động vòng tay ôm anh. Anh bảo em lấy anh nhé. Tôi cảm động và gật đầu. 

Sau đó anh mới kể về người yêu tôi . Anh bảo anh biết chuyện từ lâu rồi nhưng không dám nói với tôi. Là n.y tôi vì được lòng sếp mà sếp có cô con gái hơn tôi 1 tuổi nên muốn n.y tôi làm con rể . N.y tôi lại đẹp trai và tài ăn nói nên sếp ưng. Và họ đã tổ chức đám cưới tháng trước mà tôi không hề hay biết. Tôi nghe mà như ngàn mũi dao đâm vào tim. Đau lắm. Nhưng sau ngày hôm nay tôi sẽ khác. Sẽ mạnh mẽ và không yếu đuối. Dần dần tôi đã yêu anh H. và 1 tháng sau chúng tôi kết hôn. Do gia đình a H. khá giả và thoải mái nên sau khi kết hôn chúng tôi có nhà riêng. Ngày con tôi chào đời mọi người đều hạnh phúc. 

Đó là một bé trai kháu khỉnh và không ai biết đó không phải là con của H. Điều đó khiến tôi có lỗi vô cùng khi đối diện với gia đình chồng. Nhưng bù lại anh lại cưng tôi lắm và cưng con trai tôi nữa. Anh bảo đây là 2 cục vàng của anh. Thấm thoát đã 4 năm tôi lại sinh thêm cho ai 2 cô công chúa (sinh đôi) niềm vui lại vỡ òa. 

Kể cũng lạ con trai tôi ngày càng giống H. từng chi tiết. Có lẽ bởi vì có người bố như anh mà con trai tôi mới ngoan như vậy! 5 năm kết hôn với anh là 5 năm tôi hạnh phúc và được anh yêu thương mỗi lần thấy tôi muộn phiền là mỗi lần anh an ủi vỗ về có anh đây rồi. Mặc dù khi cưới tôi anh bị người yêu tôi đổ tiếng oan là cướp người yêu của bạn và làm tôi có bầu nên anh ta người đàn ông phản bội mới lấy người khác. Đúng là vừa đánh trống vừa la làng. Anh bị mang tiếng oan đó mà không hề phản pháo gì. 

Ngày 10.3 năm nay là tròn 6 năm khi bạn bè đại học anh gặp lại nhau và tất nhiên tôi và 3 nhóc đi cùng anh. Gặp lại anh ta cùng vợ anh ta tôi phải nói lời cám ơn. Trong lúc chúc rượu nhau tôi và chồng tôi có cầm 1 ly ra chúc với vợ chồng người yêu cũ. Dĩ nhiên vợ anh ta không biết gì. Anh ta nói với tôi rằng em khác quá. Lúc đó tôi cười và khoác tay chồng tôi bảo: "Tất nhiên vì có được a H. là chồng là điều tuyệt vời nhất với em. Đây là 3 nhóc nhà em". Và tôi không quên bảo con trai mình chào. Dĩ nhiên anh ta không có tư cách gì để nhận con cả. 

Sau hôm đó tôi mới biết anh ta chẳng hạnh phúc gì dù nhà đẹp xe đẹp và vợ cũng đẹp. Nhưng vợ anh ta vì quá khứ chơi bời nên nạo phá thai không biết bao lần nên dẫn đến vô sinh. Cô vợ cậy quyền nên lồng hành, chơi bời suốt. Con rể sợ bố mẹ vợ nên không dám nói gì. Tôi không mừng vì anh ta sống không hạnh phúc nhưng tôi mừng vì số phận đã cho tôi gặp người đàn ông tốt và tử tế hơn rất nhiều để sống hạnh phúc như thế này. Tôi ôm lấy chồng mình và bảo cám ơn anh đã đến bên em".


Theo Đỗ Xuyên / Trí Thức Trẻ
06:42 23/04/2016Gia đình

Tin mới cập nhật

Có thể bạn quan tâm