Truyện cười: Nhắm mắt lấy phải chồng đần

Cưới nhau xong, sống với nhau mấy tháng tôi mới kết luận rằng: Chồng tôi vừa dốt vừa đần.

Không hiểu sao yêu nhau mấy năm mà tôi không biết anh hơi bị đần mới ngu chứ. Mẹ tôi thì bảo, thôi đừng than thân trách phận nữa, người ngu thì mới không biết người yêu là đần.

Quả thực cưới nhau xong, sống với nhau mấy tháng tôi mới kết luận rằng: Chồng mình đích thực vừa dốt vừa đần, nói thẳng ra là ngu. Chán thật!

Làm sao bây giờ, ván đã đóng thuyền, gái có chồng như chim chui vào lồng. Tuy nhiên xét về mã bề ngoài thì anh ta không đến nỗi xấu trai, chính vì thế mà mắt tôi bị mờ đi khi con tim ngọ nguậy.

Hồi yêu thấy anh ta ít nói thì tôi lại nghĩ hiện tượng “im lặng là vàng”, đàn ông mà nói nhiều là thảm họa. Tôi thuộc diện lắm mồm rồi, lấy chồng ít mồm là hợp quá còn gì. Bây giờ mới ngã ngửa, rằng người đần thì ít nói vì chả biết nói gì, nhục thật.

Bố tôi thì bảo, mấy nghìn năm trước có cô công chúa cũng lấy phải chồng ngu, cô ấy đã đóng cửa dạy chồng học thành thạc sĩ, cả nước phục lăn. Ông bảo tôi hãy học tập gương cô công chúa kia, đóng cửa dạy chồng khôn lên. Dạy thế nào được bây giờ, tôi cũng có giỏi gì cho cam để mà dạy chồng chứ.

Tôi cũng thử một lần xem có dạy được chồng không. Tôi quyết định thuê một ông phó giáo sư thải hồi tới dạy chồng nghệ thuật sống ở đời. Ông này lấy học phí rất đắt, mỗi buổi học 1 triệu đồng. Tôi bán con trâu mộng đầu tư cho chồng học khôn.

Sau một tuần ông phó giáo sư kết luận: Chồng cô thuộc diện ngu lâu lại khó đào tạo, tuy nhiên nhiều khi lại biết tỏ ra là người nguy hiểm mới chết chứ. Học không được thì chồng cô lại chửi tôi.

Thế là hết thuốc chữa rồi. Cô công chúa kia lấy phải chồng ít học thì mới dạy thành tài được, còn chồng tôi óc bằng quả nho thì chịu hẳn rồi. Âu cũng là cái số tôi nó vậy, bông hoa nhài thơm thế mà phải mọc bên bãi cứt trâu đấy thôi, người khôn ở với người ngu bực mình…

Đùng phát có tin thông báo: Một số doang nghiệp tư nhân trên phố về làng tuyển dụng người làm giám đốc, tiêu chí là phải hơi bị đần.

Nghe thông báo này tôi mừng quá, chả nhẽ chồng lại có căn làm lãnh đạo. Cuộc tuyển dụng bắt đầu, người tới xin thi đông như kiến. Lần đầu tiên có chuyện tuyển giám đốc thế này. Tôi chuẩn bị cho chồng thi tuyển.

Ba vị giám khảo ngồi phỏng vấn trực tiếp, chỉ mới có hai ông hỏi thì chồng tôi đã trúng tuyển rồi. Tôi mừng quá nhẩy cẫng lên như một đưa trẻ con được mẹ cho quà, đời không cho ai hết mà cũng không phạt hết góc của ai. 

Thế rồi một hôm tôi đau đớn nhận được thông báo: Chồng cô bị bắt rồi vì toàn ký những quyết định ngu đần dở hơi! Thế là chồng bị lừa nặng rồi…


Độc kế khiến chồng rửa bát 


Phải phân công lao động lại, đàn bà uống rượu đàn ông rửa bát.

Tết nhất tới nơi, kinh nhất là việc rửa bát bà con ạ. Thân phận đàn bà luôn bị chồng quy trách nhiệm rửa bát, không cái gì nhục bằng. Phải thay đổi số phận, phải tự chuyển đổi vị trí chức năng đàn bà trong gia đình nếu muốn thảnh thơi.

Đàn ông là một thể loại vô lý đùng đùng, hắn ngồi uống hết chai này tới chai khác, cuối cùng đứng dậy xem ti vi, còn vợ thì rửa bát. Phải phân công lao động lại, đàn bà uống rượu đàn ông rửa bát.

Làm thế nào bây giờ? Tổ chức họp gia đình phân công lao động lại, tôi trong vai chủ tọa mở nhời:

- Kính thưa các vị đại biểu, nhiều năm nay vợ đã phải rửa bát rồi, bây giờ tới chồng rửa bát, vợ uống rượu xem ti vi sau bữa ăn. Đây là bộ luật gia đình ta, sẽ luân chuyển nhiệm vụ này 10 năm 1 lần. Đề nghị biểu quyết!

Chồng không giơ tay, vậy là chỉ có 50% biểu quyết của tôi. Luật không có hiệu lực, 2 đứa con chưa tới 18 tuổi không đủ tư cách cử tri.

Thua keo này thì bày keo khác. Tôi phóng đi hỏi mấy đứa bạn gái thì đứa nào cũng phải rửa bát, chúng tôi chụm đầu nghĩ cách đối phó. Mười cái đầu ngu chụm lại cũng thành thông minh.

Một cuộc họp kín được tổ chức, chi phí mất 5 cân cóc dầm đường, 10 quả dứa chấm muối và 1 két nước ngọt. Sau gần 1 ngày thảo luận sôi nổi, tranh cãi quyết liệt chúng tôi đã nghĩ ra độc kế: Góp tiền thuê 1 chuyên gia chế ra máy phân công rửa bát trong gia đình, chí ít cũng mỗi người rửa 1 lần, nếu phân công cho chồng chuyên rửa bát thì càng hay. Sau khi đã nghĩ ra sáng kiến chị em tự thưởng 1 chầu karaoke khản giọng, sướng mê hồn.

Một chuyên gia ai-ti giỏi nhất thành phố được chúng tôi mời tới ký hợp đồng chế tạo máy phân công rửa bát với giá cắt cổ gần 50 triệu đồng, mỗi người góp 10 triệu.

Cái máy này có nhiệm vụ hiện lên dòng chữ “ai rửa bát” khi bấm vào nút hỏi. Đối với chuyên gia chế tạo máy thì đây là chuyện đơn giản. Tất nhiên mật khẩu máy do chị em chúng tôi giữ bí mật tuyệt đối. Theo đơn đặt hàng  thì máy này chỉ trả lời 1 đáp án duy nhất là: Bữa này thì chồng phải rửa bát!

Tôi thông báo với chồng:

- Anh thân yêu của em ơi, hiện nay trên thị trường đã bán loại máy phân công rửa bát rất hiện đại. Máy này căn cứ vào sức lao động của 2 vợ chồng để phân công ai rửa bát cho hợp lý. Em đã quyết định mua máy giá  100 triệu đồng, nó sẽ chấm dứt chuyện cãi nhau xem ai rửa bát sau mỗi bữa ăn và cũng là bảo vệ  tình yêu giữa vợ chồng mình.

Ngay sau bữa ăn chồng tôi lao vào bấm máy, lập tức hiện câu trả lời:

- Bữa này chồng phải rửa bát!

Theo Lê Tự/Dân Việt

02:02 06/02/2017Truyện cười

Tin mới cập nhật

Có thể bạn quan tâm