Truyện cười: Suýt mất chức vì... chim
Truyện cười: Suýt mất chức vì... chim

Chỉ còn 48 giờ nữa là tới sinh nhật Sếp. Cuộc này gay go và cân não vô cùng.

Năm ngoái đã có người phải nhập viện vì suy nghĩ mua quà mừng Sếp. Năm nay vẫn bổn cũ soạn lại thôi, cuộc đời con người sao thiếu hình bóng Sếp được chứ, chuyện rất quen và rất lạ.

Phong trào mua quà mừng sinh nhập Sếp bắt đầu rùi, ngấm ngầm nhưng mãnh liệt. Tôi bí mật theo dõi chặt chẽ, mua thông tin, tự vận động thăm dò đánh giá xem mấy trăm con người trong công ty xử sự ra sao...

Quan trọng số 1 là không được đụng hàng, quà độc thì Sếp mới nhớ dai. Quà độc là quà gì? Đây là nội dung búa bổ nhất, còn mấy câu phát biểu là chuyện vặt. Cán bộ xứ ta gì chứ phát biểu kể thành tích thì nhất thế giới.

Tôi quyết định thành lập một tổ tư vấn theo dõi toàn bộ động thái của anh em trong công ty về mặt quà cáp mừng sinh nhật Sếp. Mỗi người được cung cấp một máy nghe siêu thanh, có thể bắt được cuộc nói chuyện trong mọi ngóc ngách cơ quan.

Tôi quyết định dành trọn 1 ngày lang thang tới các siêu thị trong thành phố điều tra các thể loại quà. Tôi chú trọng vào loại không đụng hàng, tiền nong không thành vấn đề.

Rượu tây ư, vớ vẩn, chắc chắn mấy tay trưởng phó phòng sẽ vác rượu tới rùi. Hoa quả ư, vớ vẩn tuyệt đối. Bánh kẹo thì càng ôi hơn, mỏi hết cả chân mà chưa quyết được quà gì.

Biết mua cái gì biếu Sếp sinh nhật đây hở giời? Bây giờ mới thấy trình độ nội trợ của mình chả ra gì. Đám con gái thì dễ quá, chỉ cẩn mua cho Sếp mấy cái bánh bao là ô ke.

Đám tư vấn ghi chép mấy chục trang giấy thám thính được cũng chỉ toàn là quà bình thường như rượu tây, bia ngoại, bánh ga tô…

Tôi lại phải đi một vòng nữa ra chợ giời, chắc chắn sẽ tìm được hàng độc.

Đi gần hết chợ thì nhìn thấy có hàng bán chim, đẹp quá, đủ các loại chim trên đời, tôi lao vào xem xét. Có những con chim đẹp chưa từng thấy, lông như tuyết, mỏ vàng như vàng thật, mắt long lanh. Lại có những con chim biết nhại tiếng người, nghe êm tai lắm.

Tôi mải mê ngắm chim và quyết định mua con chim đẹp nhất mừng sinh nhật Sếp, giá gần nghìn đô, kèm theo cái lồng sơn son thếp vàng kiểu lồng chim của vui chúa ngày xưa. Tôi xách chim tới trịnh trọng trao tận tay Sếp. Nhìn thấy con chim, Sếp nhăn mặt khó chịu:

- Ô hay cậu này vớ vẩn quá. Cậu bảo tôi thích chim hóa ra là thằng hai phai à???

Truyện cười: Suýt mất chức vì... chim

Truyện cười: Sếp "nhà người ta" đây rồi!

Sếp đích thực là hình mẫu của tôi rùi, bao nhiêu năm mỏi chân tìm thần tượng, mòn mất mấy trăm đôi dép tông.

Tôi quyết định bắt chước thần tượng, bắt chước tất tần tật không chừa động tác nào. Đầu tiên là cách đi đứng, cách nói cười, cách nhìn xa xăm, cách phát biểu…

Tôi chi kinh phí mời một đạo diễn tài năng nhất quả đất hướng dẫn động tác cho tôi. Một gã quay phim có kinh nghiệm đã bí mật quay 300 cuốn băng về Sếp, từ động tác bước xuống xe, đi đứng, vung tay, nói cười mang về cho tôi xem cẩn thận.

Thế mới biết công việc của nghệ sĩ khó khăn vất vả thế nào, chỉ riêng động tác bước xuống xe thôi mà tôi đã tập mất mấy tuần liên tục. Cử chỉ Sếp vẫy tay chào anh em trong cơ quan rất chi là đơn giản nhưng bắt chước mới khó làm sao, những ngón tay của Sếp mềm như bún, còn tay tôi bao năm đi nhổ mạ cứng như cọc tre.

Khó nhất có lẽ là bắt chước cách cười khẩy của Sếp, một nụ cười yêu thương nồng cháy mà cũng là nụ cười chết người. Mỗi khi nhìn thấy Sếp cười ruồi thì cả cơ quan nín thở, chẳng biết sau nụ cười ấy là bão tố hay mật ong ngọt ngào.

Tôi đặt quyết tâm cười ruồi giống Sếp như bản sao. Ròng rã 6 tháng trời, tôi tập cười rách hết cả mép, cuối cùng cũng thành công, chính ông đạo diễn còn phải ngạc nhiên khi nhìn mồm tôi lại tưởng mồm Sếp.

Có công mài sắt có ngày lên dùi, cơ bản tôi đã làm giống gần như tuyệt đối mọi cử chỉ động tác của Sếp rồi. Mai đây cả cơ quan này sẽ lác hết mắt, mấy cửa hàng kính trong vùng có cơ hội làm ăn.

Vấn đề còn lại là tìm hiểu xem Sếp thường ăn gì để bắt chước nữa là xong, chiêu này thì tôi sẽ có nước da đẹp như da Sếp.

Chẳng còn cách nào khác, tôi liều mình tới tư gia Sếp xin phép được ngó nhìn mâm cơm của Sếp vẫn ăn.

Mâm cơm do người giúp việc đã chuẩn bị xong, Sếp dẫn tôi vào bếp, mở lồng bàn ra, tôi nhìn qua thấy hoa hết mắt: Cua biển rang muối, cá thu sốt me, tôm hùm hấp bia…

Tôi há hốc mồm lắp bắp:

- Thưa Sếp… riêng khoản này thì em xin chịu, không bắt chước được đâu!

Thư Anh/ Theo Khám Phá

06:21 07/09/2017Truyện cười

Có thể bạn quan tâm