35 tuổi, tôi vẫn chưa lấy được chồng vì một quan điểm khác số đông

Giang Bùi 30/11/2025 15:19

Tôi cho rằng, tôi không sai, chỉ là chưa tìm được đúng người mà thôi.

Tôi đã 35 tuổi. Những năm tháng qua, tôi vẫn luôn mong có một người đàn ông yêu thương mình, cùng xây dựng tổ ấm. Nhưng tổ ấm đó, theo tôi, không cần có tiếng trẻ con mới gọi là đủ đầy. Tôi muốn được làm vợ nhưng tôi không muốn trở thành mẹ.

Điều ấy nghe thật kỳ cục trong mắt nhiều người. Tôi thuộc nhóm phụ nữ mà ai cũng gắn ngay cho một nhãn ích kỷ. Tôi biết có những người phụ nữ hạnh phúc vì thiên chức làm mẹ. Tôi tôn trọng điều đó. Nhưng tôi không có cùng mong muốn.

Tôi từng chứng kiến chị gái mình trải qua hai lần sinh nở vô cùng khó khăn. Chị từng thức trắng nhiều đêm vì con khóc, từng khóc vì sữa không về. Chị từng nhìn vào gương mà sợ hãi, vòng eo biến mất, vết rạn chằng chịt, quầng mắt thâm sâu suốt nhiều năm.

Chị bảo, sinh con là hạnh phúc nhưng cũng là hành trình đánh đổi quá nhiều thứ mà không phải ai cũng chịu được.

35 tuổi, tôi vẫn chưa lấy được chồng vì một quan điểm khác số đông - 1

Tôi bị nhiều người bỏ sau khi chia sẻ về việc không thích có con (Ảnh minh họa: Sina).

Tôi sợ mất chính mình. Tôi sợ sự vất vả, áp lực và nỗi mệt mỏi triền miên. Tôi muốn được sống cho bản thân, chăm sóc sức khỏe, vẻ ngoài, công việc, đam mê.

Tôi muốn một cuộc sống vui vẻ, thoải mái bên người bạn đời, dành thời gian đi du lịch, tận hưởng tuổi trẻ kéo dài hơn một chút. Đó là lựa chọn của tôi. Nhưng có lẽ tôi đã quá dũng cảm khi dám nói ra mong muốn đó.

Tôi từng yêu một người gần 3 năm. Anh là người đàn ông chín chắn và có trách nhiệm. Khi mối quan hệ bắt đầu nghiêm túc, anh nói về tương lai, ngôi nhà nhỏ, hai đứa trẻ và một chú cún.

Tôi cười và đáp lại rằng, tôi chỉ thích cún thôi. Anh tưởng tôi đùa. Nhưng khi tôi nghiêm túc giải thích rằng, tôi không muốn sinh con, anh sững sờ.

Sau nhiều lần cố thuyết phục tôi đổi ý không thành, anh chốt một câu chắc nịch: “Không sinh con thì cưới để làm gì?”. Chúng tôi chia tay ngay sau đó.

Tôi từng nghĩ anh là ngoại lệ, rằng chỉ cần yêu nhau đủ nhiều, mọi quan điểm rồi cũng có thể dung hòa. Nhưng tôi đã sai.

Người tiếp theo cũng rời đi vì lý do tương tự, rồi đến người sau nữa. Mỗi lần như vậy, tôi lại phải nghe những lời đánh giá như dao cứa: “Một người phụ nữ mà không muốn làm mẹ thì có gì để người ta trân trọng?”, “Em bị bệnh tâm lý à?”, “Đàn bà mà chỉ biết sống cho mình thì sẽ cô độc cả đời thôi”...

Hóa ra, việc từ chối sinh con lại là tội lỗi lớn đến vậy.

Mẹ tôi chưa ngừng giục giã. Mỗi bữa cơm gia đình, mẹ đều thở dài: “Con cứ thế này, mẹ biết ăn nói sao với họ hàng?”. Tôi biết mẹ buồn nhưng tôi cũng chỉ có một cuộc đời. Tôi đâu thể sống theo kỳ vọng của người khác rồi đau khổ từng ngày vì điều mình không lựa chọn.

Có lần, mẹ khóc. Bà nói làm phụ nữ mà không sinh con thì phí một đời. Tôi nắm tay mẹ, đáp rằng phụ nữ có quyền chọn cách hạnh phúc cho riêng mình. Nhưng sau câu nói mạnh mẽ ấy là những đêm dài tôi nằm trằn trọc, tự hỏi: Liệu tôi có ích kỷ quá không?

Nhiều người nói rồi tôi sẽ hối hận vì không có con. Nhưng có ai dám chắc rằng, nếu miễn cưỡng sinh con, tôi sẽ không hối hận vì cuộc đời mình bị buộc phải rẽ sang hướng khác?

Tôi không phủ nhận có lúc cô đơn. Khi bạn bè lần lượt kết hôn và có con, tôi vẫn lẻ loi trong những cuộc gặp mặt, lạc lõng giữa những câu chuyện bỉm sữa.

Tôi từng dao động. Đã có lúc nghĩ hay là cứ lấy một người thật tốt rồi chuyện con cái tính sau. Nhưng tôi sợ sự dối trá.

Tôi sợ một ngày nào đó, người đàn ông ấy sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt oán trách vì tôi không làm tròn điều mà xã hội cho là bổn phận. Tôi cũng sợ bản thân sẽ rơi vào mệt mỏi khi phải cố gắng cho một vai diễn không thuộc về mình.

Tôi muốn một cuộc hôn nhân dựa trên sự thấu hiểu, không phải thỏa hiệp miễn cưỡng.

Có người hỏi tôi: “Thế nếu thật sự gặp đúng người, em có đổi ý không?”. Tôi không biết. Con người có thể thay đổi. Quan điểm cũng có thể thay đổi. Nhưng ở thời điểm này, tôi không muốn hứa điều mà bản thân không chắc chắn.

Tôi chỉ mong người đàn ông bước vào cuộc đời tôi có thể chấp nhận tôi đúng như hiện tại, bao gồm cả lựa chọn sống không có con. Tôi không hạ thấp giá trị của tình mẫu tử. Tôi chỉ muốn được tôn trọng như cách tôi tôn trọng lựa chọn của người khác.

Mỗi người có một ngưỡng chịu đựng, một khát vọng hạnh phúc khác nhau. Có người sống để làm cha, làm mẹ. Có người sống để theo đuổi đam mê và tự do. Không có điều nào sai. Sai là khi ta ép nhau phải giống nhau.

35 tuổi, tôi vẫn tin mình sẽ gặp được một người đồng hành biết trân trọng sự khác biệt.

Tôi chỉ hy vọng, xã hội một ngày nào đó sẽ thôi coi phụ nữ như những cái “khuôn” được đúc sẵn với 3 bước: Yêu, sinh con, nuôi con. Tôi hy vọng mỗi chúng ta sẽ được quyền lựa chọn tương lai cho riêng mình mà không bị chỉ trích hay dè bỉu.

Cuối cùng, tôi chỉ muốn hỏi một điều: Tại sao quyết định sống cho bản thân lại khó đến thế?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/35-tuoi-toi-van-chua-lay-duoc-chong-vi-mot-quan-diem-khac-so-dong-20251127110040596.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/35-tuoi-toi-van-chua-lay-duoc-chong-vi-mot-quan-diem-khac-so-dong-20251127110040596.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        35 tuổi, tôi vẫn chưa lấy được chồng vì một quan điểm khác số đông
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO