53 tuổi, tôi phải đi công nhân kiếm từng đồng nuôi cháu 4 tháng tuổi
Vì con có tính cờ bạc không bỏ nên mẹ đứa bé không chịu cưới, lỡ dính bầu, rồi sinh ra, giao cháu cho tôi nuôi.
Tôi 53 tuổi, có ba con trai và đã ly hôn khi con út được gần hai tuổi. Tôi nuôi con từ những ngày con nhỏ, không có sự chu cấp của cha bé vì họ có gia đình riêng và cũng không chủ động chu cấp nên tôi không đòi hỏi. Bên ngoại thương cháu nên dù không giàu sang nhưng vẫn lo cho con cơ bản đủ đầy. Đứa lớn nhất 30 tuổi, đứa giữa 27 tuổi và út là 23 tuổi.
Gần đây, gia đình xảy ra nhiều chuyện và tôi rất khổ tâm. Con cả học hành giỏi giang, công việc tốt, có thu nhập cao nhưng tính tự lập cao và luôn muốn có nhà riêng, vì thế không phụ giúp mẹ được nhiều. Mỗi tháng con gửi tôi 2 triệu, thỉnh thoảng có đám tiệc gì thì gửi thêm, mua những đồ dùng lớn trong nhà, tết sẽ cho tôi 20 triệu tiêu tết. Hiện tại con ở thuê riêng vì nhà tôi nhỏ, con thấy không thoải mái. Có lẽ vì con kiếm được nhiều tiền nên cảm thấy cuộc sống của gia đình là chưa đủ, thậm chí việc cưới vợ, tự con nói đám cưới của con phải có cái này cái kia, sính lễ bao nhiêu, việc đó ngoài khả năng của tôi. Con không đòi tôi cho nhà và lo việc cưới xin nên con tiết kiệm nhiều hơn để tự lo.

Con trai giữa và con út bỏ học giữa chừng. Hiện tại con thứ vẫn có công việc ổn định, thu nhập thấp hơn, khoảng 10 triệu mỗi tháng, mê chơi bài online nên tiền lương không đủ, còn thiếu nợ người này người kia. Con thứ có một bé trai 4 tháng, vì tính cờ bạc không bỏ nên mẹ đứa bé không chịu cưới, lỡ dính bầu, rồi sinh ra giao cháu cho tôi nuôi. Có tháng con phụ tôi ít tiền mua sữa tã, có tháng bảo trả nợ hết rồi và nói tôi "kêu bác hai (con cả) cho tiền đi".
Con út lười làm, làm đâu cũng bảo chán, cứ ở nhà vậy rồi xin tiền tôi tiêu xài. Con cả tính tình dứt khoát, tôi kể vậy thì con nói "con nó thì nó lo, nó tu chí làm ăn mà vẫn khó khăn thì giúp, còn sống như nó một đồng cũng không có". Còn thằng út, con cả cũng không cho tiền. Lúc con út còn đi học, hai đứa thân lắm, đi ăn đi đâu cũng chở em đi. Giờ mỗi lần con cả về nhà, chỉ nói chuyện với tôi và chơi với cháu, nói thẳng với tôi là "không có anh em gì với hai thằng đó, khi nào tụi nó biết nghĩ thì tính tiếp".
Tôi rất khổ tâm khi thấy gia đình không hòa thuận. Người ngoài không biết cứ nghĩ tôi sướng vì có con đi làm có tiền, giỏi giang. Cả ba đều lớn, ai cũng nói tụi nó phụ tiền tháng chắc dư rồi, còn đi làm công nhân chi cho mệt, lương thấp mà cực, phải nhìn sắc mặt người ta nữa. Nhưng đâu ai biết hoàn cảnh của tôi, giờ tôi nghỉ làm thì ai lo cho cháu. Tôi biết con lớn giận em nhưng cháu nó vẫn thương, vẫn lo, cho tiền bảo tôi giấu con thứ. Tuy nhiên, tôi cũng không muốn con có gánh nặng nuôi cháu mà ảnh hưởng đến việc của con, rồi sau còn gia đình riêng của con nữa.
Giờ tôi phải làm sao để khuyên can mấy đứa con, khuyên đứa thì bớt giận, còn hai đứa kia bớt chơi. Tôi chỉ mong một điều rất đơn giản: cả nhà có thể ngồi ăn với nhau một bữa cơm vui vẻ, nói chuyện thoải mái như trước. Nhưng giờ điều đó cũng trở nên khó khăn. Tôi không biết phải làm sao để các con hiểu nhau hơn, bớt giận nhau và biết sống có trách nhiệm hơn. Chỉ mong gia đình được yên ấm, vậy thôi.
Thu Huyền