7 năm yêu nhau, bạn trai chưa từng tặng quà cho tôi

07/01/2026 11:00

Khi anh cuốn vào công việc, càng ít nhắn tin và gọi điện cho tôi; tôi nhắn thì anh cáu, nói bận.

Tôi 27 tuổi, là con út trong gia đình thuần nông ở miền Trung. Nhà tôi khá đông anh em, nhưng tôi là người duy nhất trong gia đình được học hết đại học. Điều đó khiến tôi luôn cảm thấy may mắn và tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn, vừa để lo cho bản thân, vừa có thể giúp đỡ bố mẹ và anh chị. Nhờ một chút may mắn cộng với sự nỗ lực không ngừng, hiện tại công việc kinh doanh của tôi khá ổn định. Tôi đã mở chuỗi cửa hàng, thu nhập trung bình mỗi tháng khoảng 300 triệu đồng. Tôi chu cấp đầy đủ cho bố mẹ hàng tháng, đưa bố mẹ đi du lịch mỗi năm và hỗ trợ anh chị trong khả năng của mình.

Ngoại hình tôi không cao nhưng được mọi người nhận xét là dễ nhìn, có nét phúc hậu, hiền lành. Trong công việc và đối nhân xử thế, tôi tự thấy mình khá ổn. Riêng trong chuyện tình cảm, tôi lại là người sống hoàn toàn theo cảm xúc, rất ít lý trí, yêu hết mình và khá lụy tình. Tôi và anh quen nhau khi tôi vừa bước vào năm nhất đại học. Tôi xem đó là mối tình đầu thực sự, bởi những rung động thời cấp ba chỉ là yêu đương học trò, non nớt. Tính đến nay, chúng tôi đã yêu nhau hơn 7 năm. Anh hơn tôi 7 tuổi, khi quen nhau anh vừa đi làm tầm hai năm, chưa có gì trong tay. Gia đình anh cũng nghèo, bố mẹ lớn tuổi vì mẹ sinh anh muộn. Có thể nói, điểm xuất phát của cả hai đều là con số không.

7 năm yêu nhau, bạn trai chưa từng tặng quà cho tôi

Anh là người thông minh, tốt bụng, sống phải trái, có chí tiến thủ và khá hài hước. Tôi yêu anh vì những điều đó. Ban đầu, chính anh là người chủ động theo đuổi tôi. Thời điểm ấy, cả hai đều nghèo, không có gì ngoài tình yêu và hy vọng về tương lai. Những buổi hẹn hò chỉ là ly nước vỉa hè hay những cuộc dạo bộ nói chuyện. Tôi thường dặn anh đừng tặng quà vào ngày lễ vì sợ tốn tiền, chỉ cần anh quan tâm là đủ. Nghĩ lại quãng thời gian ấy, tôi chỉ ước chúng tôi mãi là những con người của ngày xưa.

Yêu nhau được khoảng 5 tháng, anh quyết định về quê lập nghiệp vì cho rằng ở đó có nhiều cơ hội hơn. Tôi buồn lắm nhưng vẫn ủng hộ anh vì tương lai chung. Quê anh cách thành phố khoảng 30 km, ban đầu mỗi tuần anh lên thăm tôi một lần, sau đó thưa dần. Tôi trở thành người chủ động bắt xe buýt về thăm anh hàng tuần. Tôi biết mình là người yêu nhiều hơn. Anh cuốn vào công việc, sự nghiệp, áp lực của một người đàn ông trưởng thành; không quà cáp, không sinh nhật, không ngày lễ. Tôi tự an ủi mình bằng những tưởng tượng ngây thơ rằng một ngày nào đó anh sẽ mang đến cho tôi một bó hoa nhỏ. Thế nhưng suốt 7 năm, điều đó chưa từng xảy ra.

Anh ngày càng ít nhắn tin, ít gọi điện. Tôi nhắn thì anh cáu, nói bận. Suốt 4 năm đại học, tôi tự trấn an bản thân rất nhiều, nghĩ rằng anh đang lo cho tương lai hai đứa. Tôi chủ động về thăm anh, nấu những món anh thích, không đòi hỏi gì. Đổi lại, anh gần như không quan tâm đến cảm xúc của tôi. Có lần tôi hỏi anh có muốn tôi về không, anh lạnh lùng đáp: "Tùy em". Tôi tủi thân nhưng vẫn bỏ qua vì yêu anh quá nhiều. Sau một năm về quê, sự nghiệp của anh khá hơn nhưng tình cảm với tôi nhạt dần. Khi tôi không chịu nổi sự vô tâm và nói ra, anh không xin lỗi mà còn cho rằng tôi trẻ con, không hiểu chuyện. Anh biết tôi yêu anh nhiều nên dường như không sợ mất tôi.

Ra trường, tôi đi làm và thăng tiến khá nhanh, chỉ chưa đầy một năm đã lên trưởng phòng kinh doanh. Tôi bận rộn hơn, anh cũng vậy. Khi anh mua được ôtô, tôi rất tự hào. Từ đó, anh càng ít quan tâm tôi hơn. Tôi đi xe máy 30 km về thăm anh mỗi tuần, còn anh có ôtô nhưng hầu như không bao giờ lên thăm tôi. Hai năm đi làm, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện cưới xin nhưng anh chưa bao giờ đề cập. Sau đó, anh bảo tôi về quê anh mở cửa hàng, tiện chăm sóc, rồi năm sau cưới. Vì sợ mất anh, tôi đồng ý dù rất tiếc công việc ở thành phố.

Suốt 8 tháng sống ở quê anh, tôi thấy mình như bị giam cầm. Tôi chỉ có mỗi anh, còn anh đi làm suốt ngày đêm. Tôi nhận ra mình quá phụ thuộc vào anh cả về cảm xúc lẫn cuộc sống. Sau đó, nhờ sức ép của tôi, chúng tôi mở cửa hàng chung. Nhờ kinh nghiệm quảng cáo online, tôi kéo được khách, có chút thu nhập. Sau đó, việc kinh doanh ở quê khó khăn, tôi không có thu nhập. Tôi quyết định cãi anh để quay lại thành phố lập nghiệp. Anh không ủng hộ, nói tôi tự làm tự chịu. Tôi một mình mở quán ăn, vô vàn khó khăn. Tôi nhờ mẹ ra hỗ trợ, hai mẹ con dậy từ sáng sớm, làm đến khuya. Có những lúc nhìn mẹ vất vả vì mình, tôi chỉ biết trốn vào bếp khóc.

Sau nhiều lần bị khách chê, tôi điều chỉnh công thức, cuối cùng cũng thành công. Đến nay, tôi đã mở được 4 cửa hàng gần các trường đại học. Trong khi đó, anh chỉ thỉnh thoảng ra thăm, còn mỉa mai khi tôi khó khăn. Khi tôi thành công hơn, anh quan tâm hơn chút nhưng vẫn vậy. Đỉnh điểm là có lần anh ở gần quán tôi, chỉ cách một km nhưng từ chối ghé vì bận đi đá bóng với bạn. Tôi ngồi ăn một mình, vừa ăn vừa khóc. Tôi nhận ra suốt 7 năm qua luôn chờ đợi ở anh một điều mà anh không thể cho: sự thấu hiểu và trân trọng. Tôi từng phát hiện anh qua lại với người khác, đã tha thứ nhiều lần. Giờ đây, tôi quá mệt mỏi.

Hiện tại, công việc tôi ổn định nhưng tâm trạng rối bời. Tôi không biết nên tiếp tục hay dừng lại, không biết mình còn tin vào tình yêu được nữa hay không. Mong độc giả cho tôi lời khuyên để sớm vượt qua giai đoạn này.

Quỳnh Châu

Theo vnexpress.net
https://vnexpress.net/7-nam-yeu-nhau-ban-trai-chua-tung-tang-qua-cho-toi-5002061.html
Copy Link
https://vnexpress.net/7-nam-yeu-nhau-ban-trai-chua-tung-tang-qua-cho-toi-5002061.html
    Nổi bật
        Mới nhất
        7 năm yêu nhau, bạn trai chưa từng tặng quà cho tôi
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO