Ba lý do khiến chồng tôi kiên quyết không ăn Tết ở nhà ngoại

PV 21/01/2026 13:53

Tết năm nào cũng đến rất sớm trong nhà tôi. Nó đến từ những câu hỏi lặp lại, từ ánh nhìn dò xét, và từ sự im lặng kéo dài của chồng tôi mỗi khi tôi nhắc đến hai chữ “nhà ngoại”…

Vợ chồng tôi cưới nhau đã 10 năm. Thời gian đó đủ dài để quen mặt từng con đường, đủ lâu để thuộc lòng nếp sinh hoạt của hai bên gia đình. Vậy mà, chuyện ăn Tết ở đâu vẫn luôn là một bài toán không có đáp số chung.

Hôm nay, đọc bài tâm sự của một người vợ 6 năm lấy chồng chưa một lần được về đón Tết nhà ngoại, lòng tôi chợt thấy nặng trĩu nỗi niềm, thương những người cùng cảnh lấy chồng xa, muốn chia sẻ vài dòng cho vơi đi sầu muộn.

Quê chồng tôi ở miền Trung, nơi gió mùa về rất sớm. Còn quê tôi ở tận phía Nam, cách đó đúng 300km. Khoảng cách ấy không quá xa với tàu xe, nhưng lại rất xa với những thói quen đã ăn sâu.

Ba lý do khiến chồng tôi kiên quyết không ăn Tết ở nhà ngoại - 1

Vợ chồng tôi không đồng nhất về việc ăn Tết (Ảnh minh họa: iStock).

Chồng tôi không phải người gia trưởng. Anh ít nói, làm nhiều và hiếm khi tranh cãi. Nhưng riêng chuyện ăn Tết ở nhà ngoại, anh kiên quyết đến mức lạ lùng. Sự kiên quyết ấy không ồn ào, mà bền bỉ như một bức tường dựng sẵn.

Lý do đầu tiên anh nói ra rất gọn. Về nhà ngoại ăn Tết đồng nghĩa với việc anh bỏ lỡ thời gian cúng bái, đi lễ ở nhà nội. Với anh, Tết không chỉ là nghỉ ngơi, mà là một chuỗi nghi lễ nối tiếp nhau.

Ở nhà nội, anh có bàn thờ tổ tiên, có mộ phần ông bà, có những buổi sáng sớm đi lễ chùa cùng mẹ. Những việc ấy, anh làm từ nhỏ, làm đến quen tay. Nếu bỏ đi, anh cảm thấy mình như người thiếu bổn phận.

Nhà nội với anh là nơi anh được là chính mình. Ở đó, anh không phải khách. Anh không cần giữ ý, không cần gồng mình để lịch sự. Anh có thể ngồi hàng giờ bên hiên, uống trà và chẳng cần nói gì.

Lý do thứ 2 anh nói ra khiến tôi chạnh lòng: Nhà ngoại khá chật chội, gò bó. Nghe qua có vẻ vô lý, vì nhà bố mẹ tôi cũng thuộc loại không nhỏ so với các ngôi nhà trong xóm. Nhưng rộng không đồng nghĩa với thoải mái.

Gia đình tôi 4 người, nếu ở lại 4-5 ngày Tết, sẽ là gánh nặng cho cả hai phía. Người nấu mệt, người dọn mệt, trẻ con ồn ào, người lớn phải giữ kẽ. Không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận được.

Chồng tôi rất nhạy cảm với những bất tiện ấy. Anh để ý từng cái chăn, cái chiếu, từng bữa ăn bị xáo trộn. Anh nói, Tết là để nghỉ, chứ không phải để thêm mệt cho người khác.

Tôi nghe thấy đúng, nhưng vẫn buồn. Bởi nhà ngoại là nơi tôi lớn lên, nơi tôi quen chịu đựng sự chật chội ấy như một điều hiển nhiên. Tôi quên mất rằng,  với anh, đó không phải là nhà.

Lý do thứ 3 anh chưa bao giờ nói thẳng. Tôi phải mất nhiều năm mới nhận ra. Nhà ngoại tôi giàu hơn nhà nội anh. Sự giàu ấy không khoe khoang, nhưng hiện diện ở từng góc nhỏ.

Những bữa cơm nhiều món, những câu chuyện làm ăn, những đồ đạc đắt tiền đặt ngay ngắn trong phòng khách. Tất cả đều vô tình nhắc anh rằng anh đến từ một nơi khác, một nơi ít có điều kiện hơn...

Ở nhà ngoại, anh là con rể. Ở nhà nội, anh là con trai. Hai vai ấy khác nhau rất nhiều. Một bên là trách nhiệm, một bên là sự dè chừng. Anh chọn nơi mình không phải gồng lên.

Có năm, tôi cố thuyết phục anh đi xa. Tôi nói con cần một lần nếm vị Tết cùng ông bà ngoại, tôi thèm cảm giác được sum vầy với bố mẹ mình những đêm giao thừa. Anh nghe, rồi lặng lẽ gật đầu, nhưng đến sát Tết lại tìm lý do thoái thác.

Chúng tôi đã từng cãi nhau. Không to tiếng, nhưng lạnh lùng. Những bữa cơm cuối năm trôi qua nặng nề. Tôi thấy mình bị bỏ rơi, còn anh thì thấy mình bị ép buộc.

Chỉ đến khi tôi nhìn anh lặng lẽ chuẩn bị lễ cúng ở nhà nội, tôi mới suy nghĩ lại. Tôi thấy anh cẩn thận từng nén nhang, từng tờ giấy vàng. Ánh mắt ấy không phải cố chấp, mà là níu giữ.

Tôi bắt đầu hiểu, Tết với anh là nơi anh đứng vững nhất trong đời sống đầy biến động. Nếu lấy đi điểm tựa ấy, anh sẽ chơi vơi. Sự kiên quyết của anh, hóa ra là một cách tự bảo vệ.

Nhưng hiểu không có nghĩa là hết buồn. Mỗi lần nhìn mẹ tôi dọn mâm cơm Tết vắng con gái, tôi lại thấy mình có lỗi. Giữa hai chữ “hiếu”, tôi đứng chênh vênh.

Tôi tự hỏi, hôn nhân là dung hòa hay là chấp nhận? Có phải yêu là phải hiểu đến tận cùng những mong muốn của người kia, hay vẫn được phép mong mỏi cho riêng mình.

Tôi không muốn kết luận. Tôi chỉ thấy mình đang đứng giữa hai ngôi nhà, mỗi nơi kéo một tay. Tôi thương chồng, nhưng cũng thương cha mẹ mình và thương cả chính sự lúng túng của bản thân.

Còn bạn thì sao, bạn sẽ chọn ở đâu mỗi dịp Tết về? Bạn bảo vệ cảm xúc của người bạn đời, hay cố gắng giữ trọn sự “đủ đầy” cho cả hai bên gia đình?

Vinh Quang

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/ba-ly-do-khien-chong-toi-kien-quyet-khong-an-tet-o-nha-ngoai-20260120090616441.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/ba-ly-do-khien-chong-toi-kien-quyet-khong-an-tet-o-nha-ngoai-20260120090616441.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Ba lý do khiến chồng tôi kiên quyết không ăn Tết ở nhà ngoại
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO