Bạn gái dứt khoát chia tay vì qua đêm ở nhà nghỉ nhưng tôi “không làm gì”
Tới khuya, em bảo tôi đi tìm xem có nhà nghỉ nào gần ngủ một chút, em không quen thức đêm. Tôi nghĩ em mệt sau chặng đường dài nên vào nhà nghỉ cứ để em ngủ, không dám quấy rầy. Nào ai có ngờ...
Tôi năm nay 25 tuổi, vừa đi làm được hơn 2 năm, công việc chưa thật sự ổn định. Mục tiêu của tôi là cố gắng làm việc, kiếm tiền để làm chỗ dựa cho mẹ ở quê.
Mẹ tôi đơn thân nuôi tôi sau khi lỡ có bầu ở tuổi đời còn rất trẻ. Người đàn ông mẹ tôi yêu nói chưa sẵn sàng để chịu trách nhiệm, sau đó “cao chạy xa bay” không hề thấy mặt. Tôi không biết bố mình là ai, cũng không hề có nhu cầu muốn biết.
Từ khi tôi bắt đầu trổ mã thành một chàng trai khôi ngô, tuấn tú, mẹ luôn dặn: “Làm đàn ông, quan trọng nhất là sống tử tế, có trách nhiệm, có thể làm chỗ dựa vững vàng cho những người yêu thương và tin tưởng mình. Trước khi có sự nghiệp, đừng vội yêu đương. Một túp lều tranh hai trái tim vàng chỉ là bài hát. Thực tế không giống như vậy”.
Tôi biết, mẹ đã dùng những vất vả, cay đắng của đời mình để dạy tôi nên những lời mẹ nói tôi luôn coi là chân lý, tự nhủ bản thân phải vừng vàng kinh tế mới tình chuyện yêu đương. Nhưng lý trí hiểu vậy, con tim lại là chuyện khác.
Tôi quen Hà qua một nhóm bạn. Hôm đó, Hà theo chị gái đi chơi, vô tình ngồi cạnh tôi khi cả nhóm ngồi trong quán cà phê. Mùi nước hoa thoang thoảng nhẹ nhàng, làn da trắng hồng cùng đôi mi dài cong vút trên khuôn mặt nhỏ nhắn dễ thương đã hớp hồn tôi.

Về nhà, tôi nhờ bạn xin số điện thoại em ấy, kết bạn rồi trò chuyện qua mạng xã hội. Hà nói cô ấy cũng có ấn tượng với tôi, nhờ vậy việc nhắn tin qua lại rất thân tình, cởi mở.
Hà đang học năm cuối của một trường đại học, tự thú nhận chưa có người yêu. “Được lời như cởi tấm lòng”, biết em còn độc thân, tôi lập tức mạnh dạn buông lời tán tỉnh.
Thời đại công nghệ số, nói lời yêu mà không cần nhìn mặt thật dễ dàng. Chuyện tình cảm phát triển nhanh đến mức khiến tôi cũng không ngờ tới.
Lúc quen Hà, tôi cũng chưa xác định chuyện gì nghiêm túc hay lâu dài. Tôi chỉ cảm thấy, nếu con tim đã lên tiếng thì cứ yêu thôi, còn chuyện tương lai thì để tương lai hẵng tính. Vả lại, tôi cũng chỉ mới bắt đầu chập chững những bước đi của người trưởng thành. Tiền kiếm được chỉ đủ lo cho bản thân, chưa báo hiếu được mẹ. Vậy thì nói chuyện vợ con bây giờ có lẽ xa vời quá. Tóm lại là, yêu thì cứ yêu thôi.
Tôi nhận thức rõ, tôi còn trẻ, và em còn ít tuổi, nên yêu đương cũng chỉ dừng ở những cử chỉ thân mật nhẹ nhàng, không hề dám có ý nghĩ tiến xa. Không giống như các cậu bạn mà tôi quen, tỏ tình tuần trước, tuần sau đã cùng nhau “lên giường”.
Thế nhưng, tôi không ngờ mối tình này của tôi lại chóng nở chóng tàn theo cách không thể ngờ tới.
Chuyện là cuối tuần vừa rồi, em nhờ tôi chở em đến nhà bạn thân viếng người thân của họ vừa mất. Nhà bạn ấy ở Bắc Ninh, cách Hà Nội hơn 100km. Vốn dĩ, định tới viếng rồi về trong ngày, nhưng khi tới nơi rồi, em lại muốn ở lại qua đêm để sáng mai dự lễ an táng xong mới về.
Nhà có tang dĩ nhiên đông đúc ồn ào người vào kẻ ra. Tới khuya, em bảo tôi đi tìm xem có nhà nghỉ nào gần ngủ một chút, em không quen thức đêm sợ ốm. Cũng may, nhà bạn ấy nằm ngay quốc lộ nên chỉ đi vài km đã có nhà nghỉ.
Tôi định thuê 2 phòng nhưng em nói “Chỉ chợp mắt một chút thôi, cần gì phải thuê 2 phòng cho tốn kém”. Cuối cùng, tôi quyết định thuê một phòng đôi có 2 giường.
Vừa vào tới nơi, em đặt lưng xuống nhắm mắt luôn. Tôi thấy em buồn ngủ nên cũng không trò chuyện mà nằm xuống giường bên cạnh lướt điện thoại.
Một lúc sau, em hỏi: “Anh không ngủ à?”. Tôi nói bình thường vẫn quen ngủ muộn, bảo em cứ ngủ đi. Em trằn trọc thêm một lúc rồi quay mặt vào tường ngủ.
Sáng hôm sau, chúng tôi cùng đến dự lễ tang nhà bạn của cô ấy, tầm dần trưa thì bắt đầu về.
Trên quãng đường về hơn 100km, cô ấy không nói chuyện nhiều như lúc đi. Tôi hỏi thì cô ấy trả lời, không hỏi thì thôi.
Tối hôm đó, bạn gái nhắn tin cho tôi: “Mình dừng lại đi. Em không muốn mất thời gian với một kẻ hời hợt”. Lúc đầu, tôi còn tưởng em đùa, gọi điện nhắn tin không được, còn đến tận chỗ ở của em tìm.
Và rồi cuối cùng tôi cũng biết rõ lý do. Lý do là vì tối trước đó, tôi cùng em ở trong nhà nghỉ suốt đêm nhưng tôi chỉ ôm điện thoại chứ không ôm em, “không làm gì”.
Em nói, hoặc là tôi không có cảm xúc với em nên không muốn gần gũi. Hoặc là, tôi sợ phải “chịu trách nhiệm”, sợ phải lấy em nên không dám vượt giới hạn. Em cảm thấy bản thân bị coi thường khi chính bạn trai mình thờ ơ, lạnh lùng trong một không gian riêng tư như thế.
Thật sự, tôi đã rất bất ngờ với những điều em nói. Chẳng phải con gái xưa nay đều thích những chàng trai đàng hoàng, đứng đắn sao? Chẳng phải mới yêu nhau chưa lâu đã vội “đốt cháy giai đoạn” chính là không tôn trọng nhau sao?
Em nói, muốn vào nhà nghỉ để tranh thủ chợp mắt một chút vì không quen thức đêm. Tôi thương em, để cho em ngủ không dám quấy rầy. Trong con mắt em, điều đó lại biến thành sự coi thường, hời hợt?
Thanh niên trai tráng cùng phòng với người mình yêu, nói không có ham muốn là dối lòng. Nhưng tôi luôn nhìn mẹ tôi để dặn mình phải sống tử tế, có trách nhiệm ngay cả chuyện yêu đương. Tôi không muốn cứ để mọi chuyện dính vào từ “lỡ” rồi cười dở, khóc dở.
Muốn “vượt rào”, tôi chắc chắn phải tự tin mình đủ năng lực để chịu trách nhiệm. Còn tôi hiện tại, làm chỉ đủ ăn, em ấy còn đi học, lỡ yêu đương để lại “hậu quả” thì có phải cùng khổ không?
Khi tôi phân trần những điều này, em liền buông một câu: “Anh thực ra chỉ là đứa trẻ mới lớn, đừng vội yêu đương, làm mất thời gian con gái nhà người ta”.
Tôi thật không thể ngờ, chỉ vì chuyện này mà em dứt khoát nói lời chia tay. Có phải là em sống buông thả, dễ dãi quen rồi, hay là tại tôi nghiêm túc không phải lúc?.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.