Bí mật động trời trước đêm tân hôn của bạn thân
Tôi viết những dòng này như một cách trút bỏ gánh nặng đã đè nén trong lòng. Đây là bí mật tôi chưa từng kể với bất kỳ ai, kể cả người thân nhất.
Tôi có một người bạn thân, chúng tôi quen nhau hơn 10 năm, cùng đi qua tuổi trẻ, những vui buồn, thất bại và hy vọng. Với tôi, cô ấy không chỉ là bạn mà còn như người nhà.
Tôi từng nghĩ rằng, giữa chúng tôi sẽ không có bất cứ bí mật nào và không có điều gì có thể phá vỡ được sự tin tưởng ấy.

Trước đêm tân hôn của bạn thân, tôi và chú rể đã làm chuyện có lỗi với cô ấy (Ảnh minh họa: Pexels).
Vì thân thiết như vậy nên người yêu của bạn tôi khi đó (nay là chồng cô ấy) cũng rất quý mến tôi. Anh đối xử với tôi như em gái, thường xuyên quan tâm, hỏi han, tạo cảm giác gần gũi, thân thiết.
Chúng tôi từng cùng nhau đi chơi, đi du lịch, mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng, tự nhiên và tưởng chừng hoàn toàn trong sáng… Ít nhất, đó là những gì tôi đã từng nghĩ.
Khoảng nửa năm trước đám cưới bạn thân, tôi vừa trải qua cuộc chia tay sau 3 năm gắn bó. Bề ngoài tôi tỏ ra bình thản nhưng sâu bên trong là cảm giác trống rỗng và cô đơn đến đáng sợ.
Có những đêm tôi trở về căn phòng, nằm nhìn trần nhà và thấy mình lạc lõng giữa chính cuộc đời mình. Biết tôi buồn, hai người họ thường xuyên an ủi, lắng nghe tôi tâm sự. Tôi biết ơn điều đó vì trong lúc yếu lòng nhất, họ là chỗ dựa tinh thần hiếm hoi của mình.
Chỉ một ngày trước lễ cưới, tôi ghé nhà bạn để cùng gia đình chuẩn bị cho ngày trọng đại. Không khí rộn ràng, ai cũng tất bật, háo hức chờ mong hai người thành hôn. Tôi cũng hòa chung vào niềm vui đó, mỉm cười với hạnh phúc của bạn, lo lắng, chăm sóc bạn như bao năm vẫn thế.
Đến khuya, khi mọi việc đã gần xong, bạn tôi bảo chồng sắp cưới tiện đường đưa tôi về nhà. Đó cũng là chuyện quá đỗi quen thuộc giữa chúng tôi từ bao năm nay.
Trên đường về, tôi và anh nói chuyện rất nhiều. Là những câu chuyện không đầu không cuối, về công việc, về cuộc sống, về những áp lực vô hình mà mỗi người đang mang.
Có lẽ vì đêm khuya, vì sự mệt mỏi, vì những cảm xúc bị dồn nén quá lâu mà ranh giới giữa đúng và sai trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Tôi không hiểu vì sao, chỉ biết rằng khi nhận ra thì xe anh đã dừng trước... một nhà nghỉ.
Đêm hôm ấy là một sai lầm của tôi và anh. Đó không phải là sự cuồng nhiệt bốc đồng đơn thuần, mà là khoảnh khắc tôi buông xuôi tất cả lý trí. Tôi đã để sự yếu đuối của mình chiến thắng.
Trong khoảnh khắc đó, tôi đã quên mất mình là ai, quên mất người đang ôm trọn mình trong vòng tay sẽ bước vào lễ đường ngày mai. Chỉ có cảm xúc, sự gần gũi và một thứ hạnh phúc sai trái nhưng rất thật.
Sáng hôm sau, giữa tôi và chú rể dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Không một lời giải thích, không một chút bối rối. Tôi vẫn có mặt trong lễ cưới, vẫn mỉm cười, vẫn nói ra những lời chúc phúc quen thuộc.
Nhìn bạn thân rạng rỡ trong chiếc váy cưới, nắm tay người đàn ông đêm qua còn ôm chặt lấy tôi, tim tôi như bị bóp nghẹt. Thế nhưng, tôi vẫn đứng đó, hoàn hảo trong vai một người bạn thân.
Cho đến bây giờ, chúng tôi vẫn giữ một mối quan hệ thân tình như chưa từng có vết xước nào. Không ai nhắc lại đêm hôm ấy, như thể nó chưa từng tồn tại. Giữa tôi và anh đều có một sự im lặng ngầm hiểu, đó là bí mật không được phép được gọi tên.
Nhưng chính sự im lặng ấy lại trở thành gánh nặng lớn trong lòng tôi. Mỗi khi cô ấy chia sẻ những khoảnh khắc bình yên bên chồng con, cảm giác tội lỗi trong tôi lại trỗi dậy, nặng nề đến mức khiến tôi không thể thở nổi.
Tôi từng tự hỏi, nếu mọi chuyện bị phơi bày, ai sẽ là người đau khổ nhất? Chắc chắn không phải tôi. Người đau nhất sẽ là bạn mình bởi cô ấy đã đã tin tưởng tuyệt đối người mình yêu và cả người bạn thân nhất.
Tôi sợ ánh mắt tổn thương của bạn, sợ mất đi tình bạn hơn 10 năm, sợ bị ghét bỏ, sợ chính bản thân mình khi phải đối diện với sự thật trần trụi về con người mình.
Có lẽ, đây sẽ là bí mật tôi mang theo đến cuối đời bởi tôi biết, nếu sự thật này được phơi bày sẽ chỉ mang lại đau khổ cho quá nhiều người. Tôi không mong được tha thứ, cũng không mong được cảm thông.
Tôi chỉ muốn viết ra những dòng tâm sự, để ít nhất một lần trong đời, tôi được thành thật với chính mình.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.