Bố mẹ chồng đem tính mạng ra lừa để vợ chồng tôi phải về nội ăn Tết
Tôi không nhìn thấy sự hối hận nào trong mắt bố mẹ chồng. Thậm chí còn cảm nhận hình như họ đang đắc chí vì lừa được các con.
Tôi lấy chồng tính đến giờ vừa tròn 7 năm. Vợ chồng từ ngày cưới đã thống nhất lịch về quê ăn Tết: Năm nay về nội thì năm sau về ngoại cho hai bên đều vui vẻ, hài hòa. Quê 2 đứa cách nhau cả nghìn cây số, cứ ngỡ làm vậy ông bà nội ngoại không lo so bì bên trọng, bên khinh.
Thế nhưng bố mẹ chồng tôi rất hay phá vỡ kế hoạch đó bằng nhiều kiểu lý do. Tôi có cảm giác họ luôn tìm mọi cớ để thỏa thuận về quê của chúng tôi không diễn ra theo đúng lộ trình.
Chẳng hạn như năm nay. Ai trong gia đình tôi đều biết, Tết này tới lượt vợ chồng tôi về ngoại, sang năm sau mới là quê nội. Chúng tôi đang trên đường ra sân bay bằng taxi, mẹ chồng gọi cho chồng tôi báo tin bố lên cơn đau tim phải cấp cứu.
Chúng tôi hoảng hồn kêu tài xế quay ngược trở về Yên Bái (nay thuộc tỉnh Lào Cai). Chuyện liên quan đến tính mạng sao dám chậm trễ. Điều này đồng nghĩa với việc chúng tôi phải bỏ vé máy bay đã mua để về quê nội.
Hớt hải về tới nơi, cảnh tượng trong nhà dường như chưa từng có chút cấp bách. Mẹ chồng dọn dẹp trong bếp, bố phơi quần áo trên sân thượng. Nhìn thấy chúng tôi, mẹ chồng không tỏ ra bất ngờ, chỉ nhẹ giọng nói nhanh: "Bố có triệu chứng, mẹ gọi anh Bách sang liền, may thế".

Bố mẹ chồng mang tính mạng ra lừa dối chỉ để vợ chồng tôi không về ngoại ăn Tết (Ảnh minh họa: T.L.).
Bách là anh rể của chồng tôi, làm nghề y tá xã. Vợ chồng anh chị ở sát ngay nhà bố mẹ, cho nên ông bà có việc gì cũng gọi anh.
Đúng cảnh giọt nước tràn ly, kịch bản vẫn một đường dây, chỉ là tình huống có đổi khác. Tôi điên tiết không thể kiềm chế, đã làm một trận tanh bành. Tôi nói trong uất nghẹn: "Bố mẹ có biết vé máy bay đắt thế nào không? Để mua được vé máy bay giá rẻ cho cả nhà, con phải canh mất bao nhiêu tháng. Mua vé dịp Tết đâu phải dễ dàng? Bố mẹ nghĩ lại xem bố mẹ đang làm gì?
Năm thì yêu cầu anh Chiến về bàn chuyện mộ phần, đất cát. Năm thì mẹ kêu bị đau lưng không đứng dậy được, không ai dọn nhà, lo Tết. Năm nay tới bố đau tim... Chuyện liên quan đến tính mạng mẹ cũng dám đem ra dùng chỉ nhằm mục đích ích kỷ".
Thật tình tôi không nhìn thấy một sự hối hận nào trong mắt bố mẹ chồng. Thậm chí còn cảm thấy họ đang đắc chí vì đã lừa được chúng tôi thì phải. Nghĩ vậy, tôi càng tức điên: "Bố mẹ muốn gia đình đông đủ để khoe với hàng xóm láng giềng con cháu đầy nhà, gia đình phúc đức. Bố mẹ chỉ nghĩ cho bản thân, còn bố mẹ con thì sao? Họ cũng nhớ con, nhớ cháu như bố mẹ vậy?".
Thấy tôi quá xúc động, chồng vội vàng đỡ tôi vào phòng, thái độ nhẹ nhàng nhưng tuyệt nhiên không một lời an ủi.
Tôi giận bố mẹ chồng một thì ghét chồng mười, chỉ muốn bỏ ngay người đàn ông nhu nhược này. Bảy năm làm dâu, tôi đã rất nhẫn nhịn để cửa nhà êm ấm. Nhưng nhẫn nhịn không đem lại bình yên.
Cả năm chúng tôi bận rộn, quay cuồng với công việc, con cái, không có điều kiện về thăm bố mẹ. Chỉ có Tết là dịp để trả nghĩa mẹ cha. Năm nay nhà chúng tôi về quê ngoại vì năm trước đã đón Tết với ông bà nội rồi.
Thế nhưng, chuyện tương tự diễn ra nhiều lần. Tôi không dám lên tiếng để giữ hòa khí. Tết nhất có vài ngày cũng mong gia đình an khang, vui vẻ. Tôi không muốn làm to chuyện. Tuy nhiên tôi thấy thất vọng với người chồng hèn nhát, nhu nhược của mình.
Tôi muốn chồng bản lĩnh hơn, có chính kiến rõ ràng, quyết liệt. Anh phải nói chuyện với bố mẹ để ông bà hiểu. Ai mà chẳng yêu thương con cháu, mong ngày Tết đoàn viên. Cư xử như bố mẹ chồng tôi không phải thương mà là nhỏ nhen, ích kỉ.
Nói thật, đến tầm này tôi chẳng còn thấy vui vẻ gì với Tết nữa. Mọi người quan điểm sao về chuyện này, có nhà nào có ông bà thương con, nhớ cháu giống như kiểu bố mẹ chồng tôi không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.