Bố mẹ không muốn đến nhà tôi vì thái độ lạ của con rể

Nam Việt 14/01/2026 14:00

Vừa mổ xong, vết thương còn đau, tôi sững sờ khi đến ngày mình xuất viện mẹ lại nói sẽ về quê. Bà chỉ ở lại chăm nếu tôi nằm viện, còn về nhà thì bà không thể sống chung với con rể...

Tôi năm nay 35 tuổi, đã có chồng và 2 con nhỏ, sống tại Hà Nội. Nếu chỉ nhìn qua, cuộc sống của tôi chẳng có gì đặc biệt: Sáng đi làm, chiều về nhà, nấu nướng, dọn dẹp, chăm con.

Tôi từng nghĩ rằng, mình may mắn khi có một gia đình đủ đầy. Chỉ đến khi những vết nứt giữa chồng tôi và bố mẹ ruột ngày một lớn, tôi mới nhận ra có những nỗi đau không cần nói thành lời nhưng vẫn âm ỉ kéo dài suốt cả đời.

Mâu thuẫn ấy không bùng lên trong một sớm một chiều mà khởi nguồn từ những điều rất nhỏ. Ngày vợ chồng tôi mua nhà, bố mẹ gom góp tiền tiết kiệm để phụ giúp. Thế nhưng khi mẹ tôi lên chăm con gái lúc sinh nở, gần như mọi việc bà làm đều khiến chồng tôi không hài lòng.

Bố mẹ không muốn đến nhà tôi vì thái độ lạ của con rể - 1

Mỗi lần nhìn thấy chồng và bố mẹ căng thẳng tôi bất lực nói không nên lời (Ảnh minh hoạ: iStock).

Có lần, sợ bẩn sàn nhà, bà ngồi nhặt rau gần cửa nhà vệ sinh cho tiện dọn dẹp thì anh chê mất vệ sinh. Bữa ăn không hợp khẩu vị, anh thẳng thừng không đụng đũa, còn nói từ sau bà đừng nấu món đó nữa. Mỗi lần như vậy, mẹ chỉ cười gượng, lặng lẽ thu dọn, rồi trước mỗi bữa ăn lại dè dặt hỏi khẩu vị của anh để cố làm cho vừa ý.

Chồng tôi là con một, bố mất sớm, sống cùng mẹ từ nhỏ. Việc được chiều chuộng, chăm sóc từ bữa ăn đến sinh hoạt khiến anh hình thành tính cách khó tính, gia trưởng, luôn cho mình là trung tâm. Sau này đi học, đi làm rồi lập gia đình, chồng tôi vẫn quen với nếp sống được phục vụ ấy, chỉ một chút không vừa ý anh sẽ nói ngay mà không nể nang ai.

Khi chúng tôi lấy nhau, mua nhà và gánh trên vai khoản nợ lớn, anh càng trở nên khắt khe, chi li. Từ tiền điện, tiền nước đến từng khoản chi tiêu nhỏ, anh đều tính toán rạch ròi. Hiểu rõ tính con rể, bố mẹ tôi cũng dần hạn chế qua lại, chỉ vì sợ con gái rơi vào thế khó xử giữa hai bên. Bố mẹ tôi ở quê sống xuề xoà đã quen, lên thành phố ở nhà con gái nhiều thứ khiến ông bà không thoải mái.

Những lần bố mẹ tôi lên thăm, họ sống trong trạng thái căng thẳng đến đáng thương. Ngồi xem tivi cũng sợ làm ồn, dậy muộn thì sợ bị đánh giá, ăn uống dè chừng từng miếng.

Tôi nhìn cảnh bố mẹ mình sống trong cảnh nhìn trước ngó sau, đi nhẹ nói khẽ ngay trong chính ngôi nhà của con gái mà lòng quặn thắt. Tôi nhiều lần cãi nhau với chồng, trách anh thiếu tôn trọng nhà ngoại, còn anh thì cho rằng tôi không biết điều, “mang thói quen quê mùa về thành phố”.

Đỉnh điểm là lần bố mẹ tôi giận đến mức bắt xe về quê ngay trong đêm. Hôm đó, bố tôi ốm phải đi viện, lên ở nhờ nhà tôi vài hôm thì lại chứng kiến cảnh con rể chê bai ông bà luộm thuộm, quát nạt con gái ông bà, buông lời cay nghiệt rằng tôi không làm ra tiền, chỉ biết phá hỏng đồ đạc, chỉ vì chiếc máy giặt bị hỏng.

Câu nói ấy khiến bữa cơm trở nên nặng nề đến nghẹt thở. Bố tôi đặt bát xuống, mẹ tôi cúi mặt, vừa ăn vừa dỗ cháu để che đi sự ngượng ngùng. Ông không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ thu xếp đồ đạc, rồi hai ông bà ra bến xe về quê trong đêm. Tôi đứng nhìn theo, cảm giác bất lực bóp nghẹt lồng ngực...

Sau lần đó, mẹ tôi vẫn thương con, thương cháu nhưng hạn chế lên nhà. Bà chỉ gửi đồ ăn, gọi điện hỏi han, còn mỗi khi tôi ngỏ ý mời mẹ lên chơi vài hôm, bà đều khéo léo lảng tránh.

Rồi tôi đổ bệnh, bác sĩ chỉ định mổ. Nằm trên giường bệnh, tôi yếu đến mức không thể tự ngồi dậy. Mẹ từ quê bắt xe lên, ở bên tôi suốt những ngày nằm viện. Mẹ thức đêm lau người, đút từng thìa cháo. Có lúc tôi nghĩ, chỉ cần về nhà, có mẹ ở bên thêm vài hôm, tôi sẽ đủ sức vượt qua giai đoạn này.

Nhưng đến ngày chuẩn bị xuất viện, mẹ nói khẽ: “Mẹ chỉ chăm con ở viện thôi, về nhà con thì mẹ không ở được. Mẹ không chịu nổi tính con rể”. Tôi bật khóc. Tôi hiểu mẹ, nhưng tim vẫn vỡ ra từng mảnh.

Mẹ kể rằng, hôm tôi nhập viện, bác sĩ gọi người nhà vào đóng viện phí, chồng tôi nói với bà rằng "vợ con có tiền đóng". Với mẹ, việc con rể tính toán chi li với chính vợ mình, ngay cả lúc nhập viện là điều bà không thể chấp nhận.

Ngày tôi xuất viện, mẹ chào mẹ chồng tôi rồi lặng lẽ bắt xe về quê. Tôi nằm trên giường, vết mổ còn đau nhức, con nhỏ khóc đòi mẹ, còn lòng tôi thì trống rỗng đến lạnh người.

Lần đầu tiên trong đời, tôi bất lực không biết nên làm thế nào. Nếu ly hôn chồng thì bản thân tôi không thể một mình nuôi 2 con nhỏ, bố mẹ tôi cũng sẽ ngăn cản. Còn khiến chồng thay đổi thì tôi đã cố gắng nhiều năm qua nhưng không có kết quả.

Tôi đang buồn khổ quá, phải làm sao đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/bo-me-khong-muon-den-nha-toi-vi-thai-do-la-cua-con-re-20260112212139804.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/bo-me-khong-muon-den-nha-toi-vi-thai-do-la-cua-con-re-20260112212139804.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Bố mẹ không muốn đến nhà tôi vì thái độ lạ của con rể
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO