Bố từ mặt, đốt ảnh chị em tôi vì đứng về phía mẹ khi tòa xử ly hôn
Giờ ông từ mặt các con gái, thậm chí đốt ảnh của chúng tôi và chửi rủa thậm tệ.
Đến độ tuổi nào đó, người ta tưởng rằng vợ chồng đã đủ hiểu và nương tựa nhau. Nhưng thực tế lại có những cuộc chia tay diễn ra rất muộn, khi nỗi thất vọng đã âm ỉ nhiều năm và sức chịu đựng đã chạm giới hạn. Ly hôn ở tuổi xế chiều không ồn ào, không dữ dội nhưng để lại những khoảng trống khó gọi tên. Dưới đây là những câu chuyện được các độc giả chia sẻ.
Bố từ mặt, đốt ảnh chị em tôi vì đứng về phía mẹ khi tòa xử ly hôn
Bố mẹ tôi vừa ly hôn được hơn một năm khi cả hai gần 60 tuổi. Trước đó, bố tôi đi làm ăn xa, ngoại tình và có con riêng. Ông bỏ vợ lại một mình chăm ba đứa con gái chỉ với mấy sào ruộng. Mỗi năm ông ghé về nhà một hai lần. Các chị tôi đều nghỉ học sớm và đi làm vì nhà quá nghèo. Sau khi ông bị bệnh và nghỉ hưu sớm, vợ hai của ông cũng lật bài, ngoại tình và đuổi ông. Đi làm ngoài vài năm, mẹ tôi cũng chấp nhận cho ông về ở hẳn. Thế mà ba năm trước, ông tuyên bố toàn bộ đất đai ông để lại cho đứa con riêng (con trai nhưng nhiều đồng nghiệp nói không phải con ông) và yêu cầu mẹ tôi phải sống nín lặng, coi mẹ tôi đang sống nhờ trên đất nhà chồng. Đỉnh điểm còn đánh mẹ tôi gãy xương sườn (chúng tôi lấy chồng nên lúc bà bị đánh không kịp có mặt).

Chúng tôi hòa giải, ông vẫn giọng kẻ trên và coi thường bà nên cực chẳng đã mẹ tôi quyết tâm ly hôn và đòi quyền lợi. Xin nói thêm là ông ra về với hai bàn tay trắng. Toàn bộ tài sản của ông đã bị vợ hai chiếm giữ và ông cũng để lại cho con trai. Tuy nhiên, sau khi ly hôn xong, ông đổ mọi trách nhiệm lên ba cô con gái là không khuyên nhủ bà, đứng về phía bà khi tòa giải quyết ly hôn. Giờ ông từ mặt các con gái, thậm chí đốt ảnh của chúng tôi và chửi rủa thậm tệ. Nghĩ chán. (phalexanh163)
Muốn là chính mình sau nhiều năm chịu đựng 'đài phát thanh' cũ kỹ
Tôi đã già, đã hy sinh tuổi trẻ để làm tròn bổn phận làm con, làm chồng, làm cha, đã chịu đựng gió bão trong vài chục năm. Tôi nhu nhược ư? Có lẽ. Vì tôi không muốn phá tan gia đình mà mình xây dựng, không muốn con cái thương tổn, không muốn "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay" với đàn bà dù tôi đủ sức làm.
Giờ tôi cần gì? Tôi cần tự do, tĩnh lặng, yên ổn, không muốn nghe mãi "cái đài phát thanh" cũ kỹ, rè rè, ta đây là đúng, duy ngã độc tôn, dù cũng rất cần nương tựa nhau khi tuổi già bóng xế. Tôi chọn cái nào? Mấy chục năm, tôi đã bỏ quên thơ văn, giờ phút xuất thần lãng mạn, bay bổng, chỉ là trần trụi của cuộc đời thực tế. Tôi không còn là tôi. Giờ tôi muốn là tôi. (ttblqtvbt)

Mẹ tôi đòi ly hôn vì bố quản lý hết tiền
Mẹ tôi cũng đang muốn ly dị với bố tôi. Thật ra bố tôi không được như những người khác. Ông không có vợ lẽ hay con riêng gì cả nhưng thuộc típ người vô lo vô nghĩ, bạo hành mẹ tôi từ khi còn trẻ. Bây giờ về già, ông cũng muốn quản lý hết tiền. Bà làm vườn, ông trả tiền công như người ngoài. Cực chẳng đã mẹ tôi lên ở với bà ngoại và đòi ly hôn. Buồn quá. (bacngoctrieu)
