Căn nhà trị giá 7 tỷ đồng và nỗi phiền muộn của đôi vợ chồng già

Giang Hà 23/01/2026 16:49

Để lại hết tài sản cho con gái thì không được, mà cho con trai hết thì cũng không đành. Vợ chồng tôi không biết nên làm thế nào cho hợp lý, trọn vẹn?

Vợ chồng tôi năm nay đều 65 tuổi, là công chức về hưu, sống ở một vùng ven thành phố. Chúng tôi sinh được hai người con, một trai, một gái. Tưởng rằng nhà có nếp có tẻ thì vui, chỉ cần nuôi dạy chúng ăn học lớn lên thành người thì tuổi già có thể thong dong, nhàn hạ.

Ấy nhưng, cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Cô con gái ngoan ngoãn, giỏi giang, hiếu thuận bao nhiêu thì cậu con trai lại chơi bời, phá phách, hư hỏng bấy nhiêu.

Con gái tôi từ nhỏ đã chăm học, chăm làm. Sau khi tốt nghiệp đại học, con tự kiếm việc làm, rồi tự nỗ lực mà có chỗ đứng trong xã hội.

Trước khi lấy chồng, tiền con kiếm được đều mang phần lớn về biếu bố mẹ mua sắm thứ nọ, thứ kia trong nhà. Sau khi lấy chồng, con vẫn không quên hiếu thảo với mẹ cha. Nhà có việc gì hay bố mẹ ốm đau, con vẫn chăm lo đủ đầy không thiếu sót.

May mắn, con lấy được một người chồng tốt, đối với bố mẹ vợ cũng chu đáo như bố mẹ mình ở nhà. Thú thật, đối với con gái, tôi hoàn toàn mãn nguyện.

Nhưng con gái làm tôi tự hào bao nhiêu thì con trai lại khiến tôi “đau đầu” bấy nhiêu. Con không tu chí làm ăn, còn ham mê lô đề, cờ bạc.

Căn nhà trị giá 7 tỷ đồng và nỗi phiền muộn của đôi vợ chồng già - 1

Chúng tôi không biết nên để tài sản cho con trai hay con gái? (Ảnh minh họa: iStock).

Tưởng rằng tuổi trẻ ham chơi, lấy vợ có con rồi sẽ thay tính đổi nết. Ai ngờ, vẫn chứng nào tật ấy. Một lần, chồng tôi giận quá, đuổi con ra khỏi nhà. Bên nhà con dâu thương con, cho một mảnh đất. Vợ chồng tôi cũng rút tiền tiết kiệm cho con xây ngôi nhà nhỏ ở riêng cho yên chuyện.

Thế nhưng, muốn yên cũng không yên được. Mỗi khi thiếu nợ, con lại chạy về nhà ngửa tay xin bố mẹ, không hề quan tâm đến việc bố mẹ chỉ có mấy đồng lương hưu còm cõi dưỡng già.

Mấy lần con vay tín dụng đen, người ta đến tận nhà đòi. Con dâu lại tìm đến nhà tôi khóc lóc. Cực chẳng đã, tôi phải gọi nhờ con gái ra tay giúp đỡ.

Cả nhà tổ chức họp gia đình, khuyên con trai tu chí làm ăn còn nuôi vợ, nuôi con. Con đòi mở cửa hàng buôn bán, chị gái cũng cho vay tiền để đầu tư. Thế nhưng, cửa hàng mở chưa được bao lâu đã lại đóng cửa, tiền bạc đội nón đi đâu hết, nợ chị cũng không thể trả. Hỏi thì con bảo làm ăn thua lỗ, nhưng chúng tôi thừa biết thói cờ bạc đã ăn sâu vào trong máu khó bỏ.

Mỗi lần nghĩ tới con trai, vợ chồng tôi vô cùng phiền muộn. Nhưng buồn phiền thì cũng chẳng biết phải làm sao. Khuyên nhủ cũng khuyên rồi, vốn liếng tiền bạc cũng dồn hết cho con làm ăn rồi cũng tiêu tan như tro bụi. Thôi thì “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, chúng tôi dù lo lắng cũng lực bất tòng tâm.

Chỉ có một chuyện khiến vợ chồng tôi suy nghĩ bấy lâu nay không biết nên làm thế nào cho hợp lý.

Nơi chúng tôi ở trước đây vốn cũng yên bình như nhiều vùng ven đô khác. Nhưng mấy năm trước, khu công nghiệp mọc lên trên địa bàn. Nhà máy đua nhau mọc lên như nấm sau mưa, đường sá mở rộng, đất đai trong vùng từ đó mà tăng giá rất nhanh.

Nhà chúng tôi nằm ngay cạnh đường quốc lộ, giá hiện giờ khoảng 7 tỷ đồng. Vợ chồng tôi là hưu trí, lương hưu đủ cho hai vợ chồng trang trải hàng ngày. Trước đây, có tiết kiệm được chút ít thì đều dồn cho con trai trả nợ. Ngôi nhà này là tài sản duy nhất của vợ chồng tôi hiện tại và không đủ điều kiện tách sổ.

Tuổi già, khỏe ngày nào biết ngày đó, không biết sẽ “nằm xuống” lúc nào. Chồng tôi muốn lúc còn khỏe mạnh thì lo chuẩn bị mọi thứ, kẻo chẳng may bố mẹ mất rồi, con cái lại bất hòa vì tài sản của bố mẹ để lại.

Tôi biết, con gái tôi chắc chẳng nghĩ tới chút tài sản này của bố mẹ. Vì cả hai vợ chồng con đều giỏi giang, làm ăn khá giả, lại hiếu thuận. Nhưng nếu để lại hết tài sản cho con trai thì chúng tôi thực sự không cam lòng bởi nhiều lý do.

Thứ nhất, con trai tôi bất hiếu, chỉ luôn khiến bố mẹ buồn phiền. Kể từ sau khi lập gia đình
ở riêng, mỗi lần con về thăm nhà chỉ là để xin tiền. Bố mẹ đau ốm chưa từng thăm nom, chăm sóc. Chúng tôi cũng không trách con dâu, vì con mình còn không thương mình, làm sao đòi hỏi con dâu hiếu thuận.

Thứ hai, thói cờ bạc con khó bỏ được. Dù có để lại núi vàng thì con cũng phá hết, huống chi là một ngôi nhà.

Tôi nói với chồng, ngôi nhà này mình nên sang tên cho con gái. Đằng nào thì khi chúng tôi già yếu cũng chỉ có thể trông cậy vào con gái mà thôi. Con gái, rồi còn có con rể nữa. Con chăm lo cho mình như thế, về lý hay tình đều nên để tài sản cho con.

Nhưng chồng tôi nói, cho con gái hết cũng không được. Bởi con gái công việc ổn định, kinh tế khá giả. Còn con trai hiện tại đất đang ở cũng là đất nhà ngoại cho, thiếu thốn nợ nần bao vây, con chỉ còn trông vào chút tài sản này của bố mẹ. Dù con tốt xấu thế nào, bố mẹ cũng không thể bỏ mặc.

Có một cách nữa đó là bán nhà, chia tiền cho hai đứa. Nhưng đây là nhà của ông bà để lại, là nơi lo hương hỏa, cúng bái tổ tiên, cũng là nơi trú ngụ của ông bà già này. Bán đi rồi, nhà con trai không thể ở, nhà con gái cũng không muốn phiền nhiều vì còn con rể, vậy thì phải làm sao?

Về vấn đề này, vợ chồng chúng tôi vẫn chưa tìm được cách giải quyết nào ổn thỏa nhất. Có thể, người ở ngoài thì sáng, người ở trong thì tối. Nhờ mọi người ngoài cuộc nhìn nhận vấn đề một cách khách quan, tư vấn giúp vợ chồng tôi nên thế nào cho hợp lý.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/can-nha-tri-gia-7-ty-dong-va-noi-phien-muon-cua-doi-vo-chong-gia-20260123101131614.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/can-nha-tri-gia-7-ty-dong-va-noi-phien-muon-cua-doi-vo-chong-gia-20260123101131614.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Căn nhà trị giá 7 tỷ đồng và nỗi phiền muộn của đôi vợ chồng già
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO