Chị cùng phòng dắt người yêu về, tôi bối rối vì "âm thanh lạ" trong đêm
Tôi nhận ra mình đang rơi vào hoàn cảnh bối rối, khó chịu khi phải chứng kiến sự gần gũi của bạn cùng phòng với người yêu, trong không gian sống chung.
Đọc bài viết , tôi phải vội viết ngay những dòng này vì cũng đang ở trong cảnh ngộ tương tự, thậm chí còn éo le hơn khi mọi chuyện diễn ra ngay trong chính không gian sống của mình, nơi tôi trở thành một "nhân vật phụ" bất đắc dĩ.
Tôi đang là sinh viên năm nhất, vừa rời quê lên thành phố được vài tháng. Tại TPHCM, tôi ở ghép cùng 3 người chị đồng hương trong một căn phòng trọ có gác lửng, rộng chừng 25m2. Lần đầu sống xa nhà với nhiều bỡ ngỡ nhưng nhờ được các chị tận tình hướng dẫn, tôi cảm thấy rất vui và ấm áp. Trong 4 người chúng tôi, chỉ có chị Kim Thành, sinh viên năm ba, là đã có bạn trai.
Kim Thành khác chúng tôi. Chị điệu đà, ăn mặc sành điệu, có những món đồ hàng triệu đồng. Bạn trai chị khá giả, thường xuyên đưa đón chị đi chơi, thỉnh thoảng ghé phòng trọ và mua đồ ăn cho cả 3 chị em. Ở tuổi 19, tôi nhìn chị với đôi mắt vừa tò mò vừa ngưỡng mộ một người phóng khoáng, sành sỏi và có chút trải đời.

Tôi rơi vào cảnh khó xử khi trở thành "nhân vật phụ bất đắc dĩ" trong phòng trọ của chính mình (Ảnh minh họa: Pinterest).
Thế nhưng, chuyện khó xử xảy đến cách đây khoảng 1 tháng. Hai chị còn lại về quê, phòng trọ chỉ còn tôi và chị Kim Thành. Khoảng 23h, khi tôi lên gác chuẩn bị ngủ, chị Kim Thành nhắn vội: "Bạn trai chị ghé chơi, ngủ lại một đêm nhé". Tin nhắn đến quá muộn để tôi kịp nghĩ cách từ chối, lại sợ làm chị phật lòng nên tôi đành im lặng coi như đồng ý.
Tôi nằm trên gác, quay mặt vào tường. Dưới nhà, hai người trò chuyện nhỏ dần, tiếng cười khe khẽ như cố nén. Rồi căn phòng chìm vào bóng tối, thế nhưng...
Tôi bắt đầu nghe thấy những chuyển động rất khẽ, tiếng chăn gối sột soạt và những âm thanh mơ hồ. Tiếng động không quá lớn, nhưng chính việc cả 3 người trong cùng một căn phòng cố gắng giữ im lặng lại khiến mọi âm thanh trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tôi nhắm mắt, rồi lại mở mắt. Tim tôi đập nhanh đến mức cứ sợ người ta nghe thấy cả nhịp đập của mình. Tôi chưa từng yêu, cũng chưa từng có những gần gũi khác giới. Ở dưới quê, bố mẹ cũng chưa từng thẳng thắn nói với tôi về những chuyện thế này. Trong bóng tối, những "âm thanh lạ" khiến cô gái 19 tuổi như tôi vừa tò mò, lại vừa xấu hổ.
Đêm hôm đó, tôi trằn trọc rất lâu, không tài nào vào giấc được. Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn thường lệ, lấy cớ có việc rồi vội vã rời khỏi nhà. Ngay lúc đó, tôi chỉ nghĩ mình cần phải thật nhanh thoát khỏi bầu không khí ngượng ngập trong căn phòng trọ nhỏ.
Khi quay về, cả tôi và chị Kim Thành tuyệt nhiên không ai nhắc đến chuyện đêm trước. Thế nhưng, sự im lặng ấy dường như khiến chị nghĩ rằng tôi thực sự thoải mái và chấp nhận.
Hai tuần sau đó, vẫn kịch bản cũ, khi phòng trọ chỉ còn hai người, chị Kim Thành lại tiếp tục đưa bạn trai về phòng. Lần này, không còn những tin nhắn báo trước. Khi tôi đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, hai người lại đưa nhau về phòng trọ.
Lần này, "âm thanh lạ" càng rõ ràng hơn, như không cần giữ kẽ nữa. Mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên đến mức tôi như biến thành người vô hình, như thể trong căn phòng ấy chỉ có hai người.
Giờ đây, tôi thực sự rơi vào thế khó xử, không biết phải nói thế nào để chị ấy hiểu và tế nhị. Còn nếu dọn đi, tôi lại không đủ tài chính. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.