Cho em chồng vay 300 triệu đồng, tôi lại bị coi là kẻ không tình nghĩa

PV 28/12/2025 07:14

Chỉ một lần đặt bút cho vay vì thương người trong nhà, tôi không ngờ mình lại trở thành nhân vật bị ghét bỏ nhất trong chính gia đình chồng.

Ba năm trước, tôi là người chủ động đề nghị cho em chồng vay tiền. Không ai ép. Không giấy tờ, không lãi suất, không hẹn ngày trả rõ ràng. Tất cả chỉ vì hai chữ: Thương em!

Vậy mà 3 năm sau, tôi lại trở thành người bị cả nhà chồng nhìn bằng ánh mắt khó chịu, như thể tôi đang làm điều gì đó tàn nhẫn, nhỏ nhen, phá vỡ tình nghĩa ruột rà.

Vợ chồng tôi không phải đại gia, nhưng cũng không túng thiếu. Hai vợ chồng có công việc ổn định, tích góp được một khoản phòng thân. 300 triệu đồng với chúng tôi là một số tiền lớn, nhưng lúc đó chưa cần dùng gấp.

Khi đó, em chồng làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất, tinh thần suy sụp. Bố mẹ chồng gọi điện khóc lóc, nói rằng nếu không có tiền xoay vòng thì em có nguy cơ “vỡ nợ”, mất hết.

Chồng tôi thương em, còn tôi… cũng mềm lòng. Nghĩ đơn giản: Tiền mình chưa cần, em mình đang khó, giúp được thì giúp. Tôi không đòi giấy vay nợ, cũng không nói ngày trả. Chỉ nói một câu rất nhẹ: “Bao giờ ổn thì trả, đừng để anh chị phải lo".

Cho em chồng vay 300 triệu đồng, tôi lại bị coi là kẻ không tình nghĩa - 1

Cho vay vì thương người trong nhà, đến lúc cần lấy lại tiền thì tôi bỗng trở thành kẻ “tham lam”, phá vỡ hòa khí gia đình (Ảnh minh họa: Getty Images).

Ba năm trôi qua, tiền vẫn… trôi. Năm đầu tiên, tôi không nhắc. Năm thứ 2, cũng không. Nhưng sang năm thứ 3, tôi bắt đầu thấy chột dạ. Không phải vì vợ chồng tôi túng quẫn, mà vì em chồng không còn nghèo như ngày xưa nữa.

Nó đổi xe mới, đi du lịch liên tục. Mạng xã hội toàn ảnh ăn uống sang chảnh, quán xá xịn sò. Con cái học trường tư, cuối tuần check-in resort. Tôi nhìn mà không khỏi nghĩ: “Nếu đã có tiền như thế, sao chưa một lần nhắc đến chuyện trả nợ?”

Tôi bàn với chồng: “Hay là mình nhắc em nhẹ nhàng, 3 năm rồi”. Chồng tôi ậm ừ, bảo để anh nói. Chồng tôi nói chuyện riêng với em. Không to tiếng, không gay gắt. Chỉ là hỏi thăm rồi nhắc: “Giờ vợ chồng anh cũng có việc cần xoay vốn, em tính thu xếp trả dần được không?”.

Không ngờ, câu chuyện ấy lập tức bị bóp méo.

Tối hôm đó, mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi, giọng đầy trách móc: “Nhà mình chưa đến mức phải đói đâu mà anh chị nằng nặc đòi tiền em nó thế? Em nó còn trẻ, còn phải lo làm ăn, sao không để nó thong thả? Chắc vợ con nó lại thầy dùi phải không? Anh em trong nhà, nó vay rồi nó trả, làm sao cứ phải đòi ngấu nghiến thế”. Bố chồng thì nhẹ hơn, nhưng cũng không giấu ý: “Anh chị có điều kiện hơn, sao không nghĩ cho em?”.

Tôi nghe mà tức nghẹn cổ. Điều kiện hơn không có nghĩa là tiền của mình trở thành tiền cho người khác sử dụng vô thời hạn. Tôi đòi vì cần, hay vì tôi không còn chịu nổi sự trơ trẽn? Tôi không đòi tiền vì thiếu. Tôi đòi vì đã quá hạn 3 năm, và vì tôi thấy mình bị coi thường.

Nếu em chồng khó khăn thật, tôi sẵn sàng chờ. Nhưng đằng này, nó sống thoải mái, tiêu tiền như nước, trong khi khoản nợ với anh chị thì giả câm giả điếc. Chưa kể, nó còn quay sang than với bố mẹ rằng: “Em đâu có trốn nợ, chỉ là chưa tiện. Nhưng anh chị cứ gây áp lực, làm em rất khó xử”.

Khó xử? Hay là không muốn trả? Gia đình
chồng và logic khiến tôi sợ hãi. Điều khiến tôi lạnh người nhất không phải là em chồng, mà là cách nhà chồng nhìn nhận vấn đề.

Họ nói: “Tiền chưa làm gì đến thì đòi làm gì?; “Anh em trong nhà mà tính toán thế à?”; “Vì 300 triệu mà làm căng thì mất hết tình nghĩa, đúng là nàng dâu, khác máu tanh lòng…”. Trong mắt họ, người cho vay phải tiếp tục hi sinh, còn người vay thì mặc nhiên có quyền trì hoãn.

Tôi bắt đầu thấy mình là kẻ ngoài cuộc trong chính gia đình. Tôi nhận ra, trong câu chuyện này, tôi không chỉ là người cho vay tiền. Tôi là người dám nói ra điều khiến cả nhà khó chịu.

Chồng tôi đứng giữa, giằng xé. Anh hiểu tôi, nhưng lại sợ mang tiếng “anh trai không thương em”. Có lúc anh cáu gắt nói với tôi: “Hay em đừng đòi nữa, coi như cho xong”. Tôi nhìn chồng mà thấy lạnh lòng. Không phải vì tiền, mà vì cảm giác: Tiền của tôi dễ bị hi sinh nhất.

Tôi có sai khi muốn rạch ròi tiền bạc?

Tôi vẫn tự hỏi: Tôi có quá thực dụng không? Hay trong gia đình, cứ nhắc đến tiền là sai? Nhưng nếu không rạch ròi, thì ranh giới ở đâu? Nếu ai cũng lấy tình nghĩa ra làm lá chắn, thì người có tiền mãi mãi là người phải nhịn.

Tôi không muốn trở thành “kẻ phá hoại gia đình”. Nhưng tôi cũng không muốn trở thành cái cây ATM sống, lúc cần thì rút, lúc đòi thì bị chửi.

Giờ tôi đứng trước một lựa chọn rất khó: Tiếp tục im lặng để giữ hòa khí, hay chấp nhận mang tiếng xấu để đòi lại thứ vốn dĩ thuộc về mình?

Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Mộc An

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/cho-em-chong-vay-300-trieu-dong-toi-lai-bi-coi-la-ke-khong-tinh-nghia-20251228070738010.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/cho-em-chong-vay-300-trieu-dong-toi-lai-bi-coi-la-ke-khong-tinh-nghia-20251228070738010.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Cho em chồng vay 300 triệu đồng, tôi lại bị coi là kẻ không tình nghĩa
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO