Chồng bế con riêng về nhà, mẹ chồng nói một câu khiến tôi ngã ngửa

PV 07/01/2026 14:42

Khoảnh khắc ấy, tôi muốn khóc mà không thể khóc được. Bao nhiêu uất ức của tôi từ lúc biết chuyện giờ đây vỡ tung ra.

Tôi và chồng kết hôn khi cả hai còn rất trẻ, đều tay trắng lập nghiệp. Đến nay, sau gần 30 năm chung sống, chúng tôi có với nhau 3 đứa con (2 trai, 1 gái).

Hôn nhân không tránh khỏi lúc thăng lúc trầm, nhưng tôi tin rằng chỉ cần cùng nhau đi qua được những năm tháng khó khăn nhất thì về sau sẽ chỉ còn bình yên.

Nhà chồng tôi trước đây dù không phải túng thiếu nhưng cũng không khá giả gì. Bố chồng làm thợ xây còn còn mẹ chồng đi làm vườn thuê ở quê. Nhớ lại thời gian đầu mới cưới, lại bầu bí không ai đỡ đần, vợ chồng phải chắt chiu từng đồng lẻ trong ví.

Khoảng 5 - 6 năm trở lại đây, chồng tôi may mắn gặp thời. Anh theo một người bạn đi làm bất động sản, dần có của ăn của để. Vợ chồng tôi sắm sửa nhiều hơn, có thêm xe và xây được nhà. Bố mẹ chồng cũng nghỉ ở nhà để chăm cháu.

Chồng bế con riêng về nhà, mẹ chồng nói một câu khiến tôi ngã ngửa - 1

Gia đình đủ đầy hơn cũng là lúc sóng gió ập tới (Ảnh minh họa: Cnet)

Tôi làm kế toán cho một công ty cách nhà 6 km, lương loanh quanh 10-12 triệu đồng. Đồng nghiệp vẫn hay đùa rằng tôi đi làm vì đam mê, lương không đủ đổ xăng và mua mỹ phẩm. Tuy vậy, tôi thích cảm giác bản thân tự kiếm tiền, không phải phụ thuộc vào chồng.

Thời gian trôi đi, tôi cứ nghĩ rằng kinh tế ổn định, con cái đuề huề thì gia đình sẽ ấm êm. Nhưng hóa ra, khi không còn bị sức ép của "cơm áo gạo tiền", chồng tôi lại sinh ra đổ đốn. Đỉnh điểm, tôi phát hiện chồng có con riêng bên ngoài.

Một buổi tối, anh chủ động nói với tôi về việc anh "lỡ dại". Cô gái kia mới chỉ 20 tuổi, là nhân viên trong cùng công ty bất động sản. Trong một lần liên hoan công ty, anh đã quá chén để rồi vượt quá giới hạn.

Anh giấu gia đình chu cấp cho cô gái kia từ lúc mang bầu tới lúc sinh con. Gần đây, cô gái ấy chuẩn bị đi xuất khẩu lao động nên muốn giao con cho anh nuôi. Cô ta còn bảo nếu anh không nuôi thì sẽ đem con cho người khác.

Biết rằng mọi chuyện đã rồi nhưng tôi vẫn không khỏi đau đớn bởi cảm giác bị lừa dối. Trong lúc nóng giận, tôi quyết định ly hôn. Song nhìn 3 đứa con thơ, tôi không cầm lòng nổi.

Bây giờ ly hôn, đồng nghĩa với việc con tôi mất bố. Hơn nữa, tài sản tích cóp bao năm giờ chia đôi, thậm chí về tay người khác. Trăm đường thiệt thòi cho mẹ con tôi.

Mẹ chồng biết chuyện thì xin lỗi tôi đủ đường, khuyên răn tôi bình tĩnh, nhẫn nhịn vì con vì dù gì: "Cá vào ao ta thì ta được". Nhìn con, rồi lại nghĩ đứa trẻ kia dù sao cũng vô tội, tôi đành chấp nhận nhún nhường nuôi con của chồng.

Tôi không chắc mình có thể yêu thương đứa bé ấy như con ruột, nhưng tôi tự nhủ sẽ không để nó thiếu thốn. Ít nhất, tôi có thể cho nó một mái nhà, một cuộc sống đủ đầy như các con tôi. Nhưng tôi không ngờ, sự nhẫn nhịn và biết điều ấy lại trở thành cái cớ để người khác xem nhẹ nỗi đau của tôi.

Ngày mà người tình của chồng bế đứa bé kia về nhà tôi chính là ngày khiến tôi đau đớn nhất. Tôi còn chưa kịp nói gì thì mẹ chồng đã sấn tới, bế đứa bé vào lòng, giọng hào hứng: "Bà bế cháu bà nào. Thằng cu kháu khỉnh quá, đẹp trai giống bố nó. Thằng này sau còn thông minh hơn 2 anh nó cho mà xem".

Mỗi câu nói của bà như một nhát dao cứa thẳng vào lòng tôi. Rồi bà quay sang cô gái kia nói khẽ, thân mật đến mức tôi bỗng thấy mình thừa thãi ngay trong chính ngôi nhà của mình: "Con cứ yên tâm, vợ chồng nó nuôi được. Cái Hương nó tình cảm và biết điều lắm, nó sẽ coi như con đẻ thôi, không phải lo".

Khoảnh khắc ấy, tôi muốn khóc mà không thể khóc được. Bao nhiêu uất ức của tôi từ lúc biết chuyện giờ đây vỡ tung ra. Không phải vì ghét bỏ đứa trẻ kia, mà vì thái độ thiếu tôn trọng con dâu từ người mà tôi gọi là "mẹ" suốt mười mấy năm qua.

Tôi nói gần như hét lên: "Con không nuôi. Lẽ ra con định nuôi rồi đấy, nhưng thái độ của mẹ là sao? Nó là cháu mẹ, vậy 3 đứa con của con thì là gì? Mẹ thích thì nuôi nó đi, 4 mẹ con con đi".

Nói xong, tôi quay lưng bỏ lên phòng, đóng sầm cửa lại. Tôi ngồi bất động. Không khóc, chỉ im lặng mặc cho ngoài kia, cả chồng và mẹ chồng thay nhau gõ cửa xin lỗi, khuyên tôi bình tĩnh.

Đứa con gái lớn của tôi mới học cấp 2 cũng nước mắt lưng tròng: "Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ bố. Mẹ nuôi em đi, con đi học về con trông em đỡ mẹ. Em bé tội lắm, mẹ đừng bỏ em đi".

Cả đêm hôm đó, tôi thức trắng. Sự căm hận dành cho chồng dần lớn lên. Chỉ vì một phút yếu lòng của anh, cả gia đình tôi phải gánh lấy một vết thương âm ỉ.

Tôi thấy mình đứng trước 2 con đường, con đường nào cũng đầy mất mát: Hoặc nuốt nước mắt nuôi con của người khác, tiếp tục một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn; hoặc buông tay tất cả, chấp nhận ra đi để giữ lại chút thanh thản cuối cùng cho bản thân.

Tôi không biết lựa chọn nào là đúng. Xin hãy cho tôi lời khuyên...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/chong-be-con-rieng-ve-nha-me-chong-noi-mot-cau-khien-toi-nga-ngua-20260106112403241.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/chong-be-con-rieng-ve-nha-me-chong-noi-mot-cau-khien-toi-nga-ngua-20260106112403241.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Chồng bế con riêng về nhà, mẹ chồng nói một câu khiến tôi ngã ngửa
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO