Chồng cả tháng không ăn cơm nhà, tôi cay đắng chấp nhận sự thật
Cuối năm đến với nhà tôi bằng mùi bia rượu vương trên áo chồng. Tôi đếm ngày bằng lịch, nhưng bữa cơm đủ người thì không đếm nổi.
Chồng tôi đi từ sớm và về rất muộn. Anh bảo cuối năm là thế, ai cũng thế. Tôi nghe, gật đầu, nhưng lòng thì cứng lại. Bởi một tháng trôi qua, bếp nhà tôi chỉ đỏ lửa cho hai mẹ con.
Lễ tất niên nối nhau như một chuỗi hạt. Công ty lớn có lễ lớn, phòng ban có lễ riêng, nhóm nhỏ cũng không thiếu phần. Mỗi lời mời đều kèm theo một cái cười và một lý do chính đáng.
Rồi đến lễ chia tay. Người chuyển công tác, người nghỉ việc, người về quê. Chia tay nghe rất buồn, nhưng bàn nhậu thì rất đông. Tôi không biết buồn ở đâu nhiều hơn, ở câu chuyện kể hay ở men rượu rót đầy.
Có lễ thăng chức của đồng nghiệp, lễ chúc mừng sếp, lễ sếp mời. Những buổi lễ ấy luôn bắt đầu bằng lời chúc trang trọng và kết thúc bằng tiếng cụng ly. Tôi quen dần với việc mỗi chiều nghe điện thoại báo “ tối nay anh về trễ”.
Ngoài công việc, còn những cuộc gặp mặt đồng hương. Người cùng quê gặp nhau cuối năm như gặp lại một phần quá khứ. Họ kể chuyện làng, chuyện cũ, và uống để nhớ. Tôi không dám ngăn, vì sợ mình trở thành người cắt đứt sợi dây quê quán.

Rồi đến họp lớp. Những khuôn mặt cũ, những câu chuyện cũ, những so sánh mới. Chồng tôi về nhà trong mùi men nồng, kể tên từng người bạn đã thành đạt. Tôi nghe, dù không biết mình đang ở đâu trong những câu chuyện ấy.
Anh em họ hàng cũng có kèo. Cuối năm, ai cũng muốn ngồi lại với nhau, nói vài câu cho trọn nghĩa. Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng nghĩa tình nhiều quá, bữa cơm nhà tôi lại mỏng dần.
Có hôm anh gọi về lúc 8 giờ tối, bảo chỉ uống một chút. 11 giờ đêm, vẫn chưa thấy tiếng xe dừng nơi cửa. Tôi ngồi chờ, con đã ngủ từ lâu, giấc ngủ nhẹ như một lời trách không nói.
Cảnh chồng về say xỉn trong khi con đã ngủ say, với tôi không còn lạ. Tôi nghe tiếng cửa mở khẽ, tiếng dép đặt lệch, và tiếng thở dài rất nhỏ. Anh không muốn đánh thức ai, nhưng lại không biết rằng sự vắng mặt của anh khiến có người lo lắng không thể ngủ.
Sáng hôm sau, anh dậy muộn. Bữa sáng vội vàng, vài câu dặn dò vội vã. Anh hôn con khi con còn ngái ngủ trên giường. Tôi đứng nhìn, tự hỏi cái hôn ấy có bù lại được những bữa tối con chờ mong bố.
Có lúc tôi giận, giận đến mức không muốn nấu cơm. Nhưng rồi tôi vẫn nấu, rồi lại để phần anh trên chiếc mâm nguội lạnh. Tôi sợ đến một ngày, mình thôi chờ, thôi giận, thôi mong...
Chồng tôi không phải không tốt. Anh làm việc chăm chỉ, kiếm tiền đều. Anh bảo những buổi lễ ấy cũng là công việc. Tôi hiểu, nhưng hiểu không làm tôi bớt cô đơn khi ngồi một mình bên mâm cơm mỗi tối.
Cuối năm, người ta hay nói về sum vầy. Nhưng sum vầy của nhà tôi là những mảnh rời rạc ghép vội. Mỗi tối, tôi gom lại bằng một tin nhắn hỏi han và một câu dặn dò “anh uống ít thôi, lái xe cẩn thận”.
Có hôm anh về sớm hơn thường lệ. Tôi vui mừng, bày thêm món. Nhưng điện thoại lại reo với một lời mời khác. Anh nhìn tôi, do dự, cười trừ, rồi mặc áo. Cánh cửa khép lại rất nhẹ, nhưng tâm trạng tôi trở nên nặng nề.
Con tôi quen với việc ăn cơm cùng mẹ. Con hỏi sao dạo này bố không về nhà ăn cơm, tôi trả lời rằng bố bận. Câu trả lời ấy lặp đi lặp lại đến mức tôi sợ nó trở thành định nghĩa về gia đình trong trí nhớ con.Tôi từng nghĩ, chỉ là một tháng cuối năm thôi, rồi năm sau sẽ khác. Nhưng năm nào cũng vậy, anh đều có lý do chính đáng để không ăn cơm nhà.
Có đêm tôi nghe anh nôn trong nhà tắm. Tôi vừa thương vừa giận. Thương vì anh mệt, giận vì anh tự đẩy mình vào mệt mỏi ấy. Nhưng tôi không nói, vì nói ra chỉ làm không khí thêm nặng nề, vợ chồng cãi nhau vì cho rằng không thấu hiểu.
Có khi tôi tự hỏi, phải chăng cơm nhà không đủ hấp dẫn bằng tiếng cười ngoài quán? Hay tôi đã quen với việc nhường chồng cho những cuộc vui tập thể mà quên đòi phần cho mình?
Vinh Quang