Chồng có sở thích thân mật táo bạo, tôi luôn sống trong tâm thế căng thẳng
Tôi lớn lên trong nếp nhà coi trọng sự kín đáo. Với tôi, tình cảm vợ chồng là chuyện riêng tư, cần được giữ trong không gian đủ an toàn nhưng chồng tôi thì khác hoàn toàn.
Hồi yêu nhau, chồng tôi đã rất thích thể hiện tình cảm nơi công cộng. Anh nắm tay tôi khi đi bộ giữa phố, khoác vai tôi trước đám đông bạn bè. Khi cả hai đi xem phim, anh thường quay sang hôn tôi trong rạp. Khoảnh khắc đó khiến tôi đỏ mặt, tim đập nhanh, vừa bối rối vừa ngại ngùng.
Có hôm hai đứa đi ăn, quán đông đúc, anh bỗng ngồi gần và ôm siết tôi một cách tỉnh bơ. Nhưng khi ấy, tôi tự trấn an rằng, mới yêu ai chẳng nồng nhiệt.

Chồng nhiều lần ôm hôn tôi ở nơi công cộng (Ảnh minh họa: Camilla).
Tôi đã nhầm.
Sau khi kết hôn, cách thể hiện tình cảm của chồng tôi ngày càng táo bạo. Anh không chỉ thích sự gần gũi bất ngờ, mà còn luôn tìm kiếm những không gian lạ lẫm để tạo cảm giác mới mẻ. Nhiều lần anh rủ tôi vào nhà tắm để âu yếm. Có lần anh còn bịt mắt tôi và dắt ra ngoài ban công...
Với anh, sự riêng tư quen thuộc trong phòng ngủ là không đủ. Anh thường nói rằng cảm xúc chỉ thật sự trọn vẹn khi có yếu tố bất ngờ, khi mọi thứ không theo khuôn mẫu.
Tôi từng tự hỏi, có phải mình quá cổ hủ, quá truyền thống nên không theo kịp mong muốn của chồng. Tôi cũng tự trách mình không đủ cởi mở, không đủ hiện đại để làm anh hài lòng.
Mỗi lần anh gợi ý những điều vượt quá giới hạn trong chuyện sinh hoạt vợ chồng, trong tôi lại dấy lên cảm giác bất an. Cho dù vậy, tôi không dám phản ứng gay gắt, vì sợ anh nghĩ tôi khô khan.
Tôi không đủ mạnh mẽ để nói thẳng rằng mình không thoải mái, tôi sợ tổn thương người đàn ông mà tôi yêu và đã chọn gắn bó cả đời.
Thay vào đó, tôi chọn cách im lặng làm theo hoặc tìm cách lảng tránh. Có những lúc, tôi chấp nhận chiều theo anh trong tâm thế căng thẳng, chỉ mong chuyện ân ái diễn ra nhanh. Sau mỗi lần như vậy, tôi sợ hãi những khoảnh khắc riêng tư của cả hai.
Chồng tôi dường như không nhận ra điều đó. Anh tin rằng rồi tôi sẽ quen, sẽ thích, sẽ thay đổi để cuộc hôn nhân trở nên nồng nhiệt hơn.
Và rồi, “đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma”, khi vợ chồng tôi đang “hành sự” trên bàn bếp thì nghe tiếng con gọi cửa. Con trai tôi đi học về sớm hơn thường lệ, hai vợ chồng cuống cuồng khiến tôi bị va đập mạnh và ngã trong bếp.
Tôi bị chệch khớp và tím bầm người cả tháng mới hồi phục. Con tôi cũng bị một phen hú vía. Kể từ ngày đó, chồng tôi thay đổi...
Chồng tôi thừa nhận rằng anh đã đặt cảm xúc của mình lên trên sự an toàn của vợ. Anh chưa từng nghĩ rằng những điều khiến anh hưng phấn lại là gánh nặng tinh thần với tôi.
Sự cố hôm đó, theo lời anh, giống như một cú phanh gấp, buộc anh phải nhìn lại ranh giới giữa mong muốn cá nhân và trách nhiệm bảo vệ vợ con của một người đàn ông trong gia đình.
Kể từ ngày đó, anh hỏi ý kiến tôi về việc gần gũi của hai vợ chồng nhiều hơn, chú ý đến phản ứng của tôi và quan trọng nhất, anh tôn trọng những giới hạn mà tôi đặt ra. Tôi cũng học cách mở lòng hơn, chia sẻ rõ ràng hơn thay vì im lặng chịu đựng.
Tôi không còn sợ hãi những khoảnh khắc riêng tư, vì tôi biết mình được lắng nghe. Còn chồng tôi, sau sự cố nhớ đời đó, anh chia sẻ thắng thắn rằng, anh đã nhận ra cảm hứng thân mật thực sự không nằm ở địa điểm hay sự táo bạo, mà quan trọng cả hai đều sẵn sàng.
Anh cũng cảm thấy cuộc sống vợ chồng hòa hợp hơn sau khi thấu hiểu, lắng nghe và chia sẻ với nhau một cách thẳng thắn.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.