Chồng ghen tuông đến nghẹt thở, sự thật khiến tôi chết lặng
Chồng tôi ghen đến mức kiểm soát từng bước chân của vợ. Nhưng chỉ đến khi tận mắt nhìn thấy những dòng tin nhắn anh quên xóa, tôi đã chết lặng...
Tôi lấy chồng năm 29 tuổi, sau gần 4 năm yêu nhau. Anh hơn tôi 5 tuổi, điềm đạm, chỉn chu, là mẫu đàn ông khiến người khác yên tâm khi đặt cuộc đời vào.
Ngày cưới, anh nắm tay tôi rất chặt và nói rằng anh chỉ sợ một ngày nào đó tôi không còn cần anh nữa. Khi ấy, tôi tin đó là lời nói của một người yêu vợ.
Nhưng những mật ngọt của hôn nhân cũng không thắng nổi phép thử của thời gian. Khi 2 đứa con lần lượt ra đời, gánh nặng "cơm áo gạo tiền" bắt đầu mài mòn tình cảm mặn mà thuở ban đầu.
Cũng phải nói thêm là, chồng tôi là kỹ sư giám sát công trình. Anh thường xuyên đi công tác xa nhà hoặc có khi tăng ca đến khuya. Tôi vẫn luôn hiểu và tin đó là đặc thù công việc của chồng nên anh mới phải như vậy.
Dù ít khi ở nhà trọn vẹn, anh vẫn giữ thói quen nhắn tin, gọi điện liên tục. Có lẽ nhiều người sẽ vui mừng vì sự quan tâm của chồng mình nhưng tôi thì khác. Thú thật, tôi đã quay cuồng với áp lực công việc trên cơ quan rồi mà gần đây lại còn mệt mỏi hơn trước sự kiểm soát, ghen tuông của anh ấy.
Anh bắt đầu muốn biết tường tận tôi đi đâu, làm gì, ở cạnh ai từng phút một. Chỉ cần tôi về muộn 20 phút, điện thoại đã rung lên liên hồi không nghỉ. Nếu tôi không kịp bắt máy, tin nhắn sẽ dồn dập kéo đến như tra khảo.
Rồi những hôm tôi phải tăng ca đi làm về muộn, thay vì một câu hỏi han: "Em đi làm có mệt không?", thứ đón đợi tôi ở cửa nhà luôn là gương mặt hình viên đạn cùng câu chất vấn lạnh lùng: "Tại sao giờ này mới về?". Hóa ra, nỗi sợ "vợ không cần mình" năm xưa đã biến tướng thành sự sở hữu cực đoan, bóp nghẹt chút kiên nhẫn cuối cùng trong tôi.
Từ việc đi ăn với đồng nghiệp phải chụp ảnh báo cáo, ngồi giữa đám đông mà tâm trí tôi không yên, bởi mỗi khi điện thoại rung lên, tôi lại hình dung ra gương mặt anh đang liếc nhìn màn hình với ánh mắt dò xét từ xa qua những dòng tin nhắn truy hỏi…
Thậm chí, khi thấy tôi vô thức úp điện thoại xuống mặt bàn để tập trung trò chuyện cùng anh, anh lại lập tức tỏ rõ sự khó chịu như thể tôi đang che giấu một bí mật tày đình nào đó.
Để bào chữa cho sự cực đoan ấy, gần như mỗi ngày anh đều rót vào tai tôi một lý lẽ: Anh ghen vì quá yêu tôi, và chỉ những người không còn tình cảm mới dửng dưng không biết ghen là gì.
Nghe mãi những lời giáo điều đó, tôi bắt đầu bị thao túng tâm lý đến mức tự thuyết phục bản thân rằng mình phải chấp nhận sự nghẹt thở này như một phần tất yếu của hôn nhân.

Tôi run rẩy trước những dòng tin nhắn của chồng và người phụ nữ kia (Ảnh minh họa: ĐL).
Rồi đến chuyện ăn mặc. Váy hơi ngắn bị cho là không phù hợp với phụ nữ đã có chồng. Áo hơi ôm bị coi là thu hút ánh nhìn. Son môi đậm màu, anh hỏi tôi định đi đâu mà ăn diện như vậy? Tôi dần thay đổi, kín đáo hơn, ít ra ngoài hơn, hạn chế gặp bạn bè. Tôi nghĩ chỉ cần mình nhịn một chút, gia đình sẽ yên ấm.
Nhưng càng nhún nhường, anh càng kiểm soát. Những đợt công tác ngắn ngày kết thúc, khi trở về nhà, anh không mang theo sự nhớ nhung mà mang theo sự nghi kỵ.
Có những đêm tôi giật mình tỉnh giấc vì ánh đèn điện thoại rọi thẳng vào mặt. Anh nằm bên cạnh, lặng lẽ cầm điện thoại của tôi, lướt từng đoạn tin nhắn cũ. Sau đó, anh bắt đầu bóng gió, mỉa mai tôi, rồi nhìn tôi rất lâu bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Nếu có người tốt hơn anh, em có bỏ anh không?".
Sự thật đến vào một sáng cuối tuần, khi anh vội vã rời nhà cho một chuyến công tác tỉnh đột xuất. Chiếc máy tính bảng dùng chung của gia đình vốn vứt lăn lóc ở góc sofa bỗng báo pin yếu, tôi tiện tay mang vào phòng cắm sạc. Ngay khoảnh khắc dòng điện vừa vào, màn hình sáng bừng lên cũng là lúc loạt thông báo tin nhắn liên tiếp nhảy ra do anh quên chưa thoát tài khoản đồng bộ.
Một cái tên lạ hoắc hiện lên cùng biểu tượng trái tim đỏ chói. Tôi đứng lặng vài giây như người vừa hụt chân, rồi run rẩy chạm vào màn hình. Tôi chết lặng khi đọc được dòng tin nhắn anh gửi cho người kia ngay trước lúc gọi cho tôi: "Đợi chút nhé em yêu! Anh gọi điện kiểm tra xem vợ đang làm gì, có đi đâu không rồi mình gặp nhau ngay".
Càng đọc những tin nhắn trước đó, tim tôi càng thắt lại. Không chỉ là những lời hỏi han mỗi sáng hay nhớ nhung lúc khuya vào đúng khung giờ anh bảo với tôi là "đã ngủ" trong những chuyến công tác thật, mà còn là những tấm ảnh chụp chung thân mật trong chính những chuyến công tác anh than vãn là vất vả, đầy bụi bặm.
Có những đoạn, tôi phải dừng lại vì tay run đến mức không giữ nổi chuột.
Đau đớn hơn, tôi thấy những biên lai chuyển khoản mua quà tặng đắt tiền cho người phụ nữ kia được anh chụp lại gửi cho cô ta để "lập công".
Tôi nhận ra, trong suốt thời gian mình cố gắng sống đúng vai một người vợ chuẩn mực, thì sự ghen tuông của anh hóa ra lại trở thành bức bình phong che giấu những điều không minh bạch trong hôn nhân.
Người đàn ông mỗi ngày tra hỏi tôi đã đi đâu, làm gì, cuối cùng lại là người âm thầm có mối quan hệ ngoài luồng và hành xử khuất tất sau lưng vợ suốt bấy lâu.
Khoảnh khắc ấy, tôi không khóc. Tôi chỉ thấy lạnh. Một cái lạnh chạy dọc sống lưng, khi mọi mảnh ghép bỗng khớp lại với nhau một cách tàn nhẫn: Những cơn ghen vô cớ, những lần kiểm soát đến nghẹt thở, những ánh mắt nghi ngờ không lý do. Hóa ra, tất cả chỉ để che giấu một sự thật duy nhất: Anh là người phản bội.
Giờ đây, tôi đứng trước lựa chọn khó khăn nhất trong cuộc đời mình: Tiếp tục cuộc hôn nhân này hay dừng lại?
Có lẽ, khi chồng trở về, tôi sẽ nói với anh rằng mình đã phát hiện mọi chuyện theo một cách không ngờ tới, để cả hai buộc phải đối diện với sự thật?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Lan Hương