Chồng giám đốc lương 100 triệu đồng/tháng, tôi phẫn uất vì anh làm điều này

Lãnh Thanh Thu 18/12/2025 09:45

Sống trong ngôi nhà to, chồng giỏi kiếm tiền mà tôi thấy ngột ngạt, mệt mỏi và chỉ muốn ly hôn.

Các cụ vẫn nói “xấu chàng hổ ai”, tôi cũng không muốn “vạch áo cho người xem lưng” nhưng cực chẳng đã, tôi phải nói ra cho vơi bớt nỗi ấm ức và sự tủi thân. Tôi sợ rằng, mình cứ giữ ở trong lòng, đến lúc lại trầm cảm, phải nhập viện thì khổ con cái.

Chuyện là như thế này, tôi gặp và yêu Hùng từ khi bản thân học năm thứ 4 đại học. Tôi là cô gái tỉnh lẻ có nhan sắc, còn anh là phó phòng tài chính của một công ty lớn. Chúng tôi quen nhau tại buổi sinh nhật của người bạn chung. Lần đầu gặp mặt, anh đã chiếm thiện cảm của tôi với vẻ bề ngoài cao ráo, quần áo bảnh bao, giọng nói ngọt ngào.

Trước khi cưới, vì tôi năm cuối bận rộn thi cử nên chúng tôi ít đi chơi riêng, ít đi ăn ở ngoài. Cuối tuần, anh thường đến nơi tôi thuê trọ, mua sẵn thực phẩm và tự tay vào bếp nấu nướng chiêu đãi bạn gái. Tôi khi ấy trong lòng mừng thầm vì có người yêu điển trai lại biết nấu ăn, quan tâm chu đáo với bạn gái.

Cả hai dự định khi nào tôi có công việc ổn định thì mới làm đám cưới. Nhưng người tính không bằng trời tính, sau khi tốt nghiệp, tôi trót dính bầu. Gia đình chồng muốn tổ chức hôn lễ sớm để đón cả “trâu lẫn nghé”.

Chồng giám đốc lương 100 triệu đồng/tháng, tôi phẫn uất vì anh làm điều này - 1

Lấy chồng giàu có mà chi li, vợ nhiều lúc khổ sở (Ảnh minh hoạ: Sohu).

Sau khi tôi sinh bé trai, bố mẹ chồng lấy lại căn nhà đang cho thuê để cho vợ chồng tôi ở. Mẹ chồng tôi cũng nói bóng gió rằng, tôi sinh thêm đứa nữa rồi muốn đi làm gì thì làm. Khi đứa đầu tròn 1 tuổi, tôi lại mang bầu lần 2.

Trong vòng 6 năm, tôi sinh 3 đứa con: Đứa lớn lớp 1, đứa thứ 2 học mẫu giáo và đứa thứ 3 mới hơn 1 tuổi. Vì ông bà ngoại ở xa, ông bà nội có bệnh tuổi già, không nhờ ai trông con được nên tôi chấp nhận ở nhà làm nội trợ.

Thời gian đầu ra ở riêng, chồng tôi nhận công việc chợ búa mua sắm, còn tôi ở nhà cơm nước, chăm con. Sau anh được cất nhắc lên làm trưởng phòng, rồi giám đốc chi nhánh, công việc bận rộn nên giao mọi việc chợ búa, quán xuyến nhà cửa cho vợ.

Lương của anh khoảng 100 triệu đồng, nhưng mỗi tháng chỉ đưa tôi đúng 10 triệu đồng để lo sinh hoạt cho 2 người lớn và 3 đứa trẻ. Riêng tiền học phí của 2 đứa lớn đã hết 6 triệu đồng, số tiền còn lại bao gồm tất cả tiền ăn, tiền điện nước, tiền bỉm sữa của đứa út...

Quả thực cuộc sống ở Hà Nội đắt đỏ, với số tiền 10 triệu đồng đó, tôi phải tính toán, co kéo khéo lắm mới đủ. Tháng nào con ốm đau, thuốc men hoặc có khách đến chơi, tôi làm mâm cơm tươm tất một chút là ngân quỹ lại bị thâm hụt.

Mỗi lần tôi nhắc anh đưa thêm tiền sinh hoạt là y như rằng, anh xả một tràng: “Sao em chi tiêu bất hợp lý như thế? Em tưởng chồng kiếm tiền dễ lắm à? Thu nhập bao nhiêu, anh đưa cho em, còn lại anh gửi sổ tiết kiệm cho gia đình, còn giao tiếp với đối tác, công việc làm ăn… Giờ cả nhà mỗi mình anh làm ra tiền thì em phải biết tiết kiệm, biết nghĩ cho chồng chứ?”.

Nói là để “tài chính minh bạch", "quản lý chi tiêu đúng”, anh còn yêu cầu tôi có quyển sổ ghi chép thu chi mỗi ngày. Cuối tháng anh lại ngồi kiểm kê xem có khoản nào chi phát sinh, khoản nào chưa ghi chép đầy đủ, anh cũng gạch chân, đánh dấu đỏ.

Có người vợ nào khổ như tôi không, từ mua đồ phụ nữ đến tranh thủ gội cái đầu…, tôi cũng phải “sao kê” rõ ràng. Có lúc điên lên, tôi cự cãi với chồng thì anh mắng nhiếc tôi ăn bám lại còn tiêu pha hoang tàn… Nhiều khi tôi muốn tung hê tất cả nhưng nghĩ đến 3 đứa con đang tuổi trứng gà, trứng vịt tôi lại nhẫn nhịn.

Nhưng mọi chuyện đã vượt quá sức chịu đựng của tôi, khi mới đây, bố mẹ tôi ở quê lên thăm cháu. Ông bà mang theo túi lớn, túi nhỏ nào cá, trứng gà, rau củ…

Để tiếp đón bố mẹ, tôi làm mâm cơm hải sản thịnh soạn, rồi mua hộp sâm làm quà, gửi bố mẹ tẩm bổ. Thấy thế, thái độ của chồng tôi tỏ ra khó chịu, hầu như không nói năng gì suốt bữa ăn. Tôi thì chỉ biết nuốt giận, cố gắng ngọt nhạt chuyện trò để bố mẹ khỏi suy nghĩ.

Vậy mà tối hôm đó, sau khi tiễn ông bà về, chồng tôi còn dựng vợ dậy để đay nghiến. Anh nói rằng, tôi chỉ biết tiêu tiền, với cái kiểu không tiết kiệm, tính toán như như tôi thì cuộc đời mãi không khá lên được. Mắng nhiếc tôi chưa đủ, anh còn xúc phạm đến cả bố mẹ tôi...

"Con giun xéo lắm cũng quằn", tôi bật dậy, chỉ thẳng tay vào mặt chồng: “Ly hôn đi! Anh tưởng tôi sống với anh sung sướng lắm à. Nói thật, mang tiếng vợ giám đốc mà tôi khác nào người giúp việc. Mà người giúp việc còn được trả lương còn tôi thì không.

Tôi sinh con cho anh, làm quần quật tối ngày, cơm bưng nước rót cho anh, anh không thương vợ thì thôi lại còn chửi bới, xúc phạm. Thử hỏi, có người chồng nào quá quắt, bất nhẫn như anh không?”.

Vừa nói giọng tôi vừa run lên vì tức giận. Chồng tôi im bặt, miệng há ra không nói nổi nửa lời. Có lẽ lần đầu tiên anh nhìn thấy bộ dạng dữ tợn của người vợ mà bản thân anh cho rằng giỏi nhẫn nhịn, mặc anh muốn nắn như nào thì nắn…

Sau trận cãi nhau đó, tôi và chồng không thèm nói chuyện gần 1 tuần. Quả thật, tôi rất mệt mỏi, chán nản và cảm giác ngột ngạt trong chính ngôi nhà của mình. Tôi muốn rời khỏi nhà ngay lập tức, không muốn sống cùng người đàn ông ưa kiểm soát, chi li, tính toán và coi thường vợ như thế này.

Nhưng nhìn thấy 3 đứa con ngây thơ, chỉ nghĩ đến cảnh chúng sống thiếu bố, thiếu mẹ là ruột gan tôi như thắt lại. Có những lúc, vừa ngắm con ngủ tôi vừa rơi nước mắt… Tôi phải làm sao đây?

Phương Uyên

(Hà Nội)

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/chong-giam-doc-luong-100-trieu-dongthang-toi-phan-uat-vi-anh-lam-dieu-nay-20251217154231695.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/chong-giam-doc-luong-100-trieu-dongthang-toi-phan-uat-vi-anh-lam-dieu-nay-20251217154231695.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Chồng giám đốc lương 100 triệu đồng/tháng, tôi phẫn uất vì anh làm điều này
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO