Chồng không bao giờ cho tôi cơ hội được nói
Tôi ước có một lần ngồi lại cùng nhau nói chuyện cũng không được, anh bảo có gì đâu mà nói.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, làm việc trong cơ quan nhà nước, có chồng làm IT và hai bé nhỏ: một bé 6 tuổi, một bé 14 tháng tuổi. Nhà chồng ở quê nên vợ chồng tôi sống chung với ba mẹ tôi để đỡ tốn tiền thuê trọ, ba mẹ cũng phụ chăm con giúp chúng tôi. Tôi có sai khi chưa tìm hiểu kỹ đã vội cưới sau 3 tháng quen nhau. Lúc quen, anh ở trọ xa nhà tôi nên mỗi lần đi chơi, tôi đều bắt xe buýt xuống gần chỗ anh trọ, rồi lần nào cũng phải đợi rất lâu anh mới đến chở tôi đi chơi. Lúc chụp hình cưới có em chồng và bạn trai của em, tôi nhờ chồng phụ rinh giúp váy cưới nhưng chồng không rinh. Chụp xong rủ nhau đi ăn, anh và bạn trai em gái anh luôn quan tâm đến em. Tôi giống người dư thừa, đến nỗi anh lo ăn, nước lẩu bắn vào mắt tôi. Tối về tôi buồn, không biết có nên cưới không, nhưng vẫn quyết định cưới, cứ nghĩ sống chung sẽ có tình cảm.
Tôi mạo hiểm lên bàn mổ hai lần để đón hai thiên thần nhỏ, mong chồng sẽ dành chút tình cảm cho mình. Tôi và bạn bè, người thân đều thấy chúng tôi lấy nhau không phải vì tình yêu. Ông bà bên chồng bệnh nặng nên cũng hối chúng tôi cưới sớm, nếu không cả hau đã tìm hiểu nhau kỹ hơn. Lúc đám hỏi, mẹ chồng tự ý đổi ngày cưới, bên tôi vẫn giữ nguyên ngày cưới như đã bàn trước đó. Khi nói chuyện với chồng, anh lỡ miệng để tôi biết mẹ chồng nói "nhà trai có quyền quyết định". Đám hỏi xong, mẹ chồng nói với mẹ tôi rằng tôi đi làm về nên xuống phòng trọ nấu cơm cho chồng, mặc dù tôi đi làm xa, về tối và đi bằng xe buýt nên không thể ghé được. Anh ở trọ chung với một anh bạn nữa.

Cưới xong, chồng bảo tiền ai người đó giữ vì tiền bạc rất phức tạp. Quả thật phức tạp, chúng tôi từng cãi nhau vì tiền chỉ vì cái quạt hơi nước lúc tôi nóng khi mang bầu. Anh về quê, tôi lật đật chạy theo đưa một triệu đồng để đi đường vì bóp anh không có tiền mặt. Lúc lên lại Sài Gòn, anh hỏi tôi nhận lại một triệu đồng hay bù thêm tiền mua cho tôi cái quạt. Tôi giận mà nói lại, thế là anh không chịu thua, đi rút tiền mặt về đưa tôi. Tôi đang bầu, có cần hơn thua, tính toán kỹ vậy không? Anh mua cho tôi luôn cũng được mà, lương chồng cao hơn tôi nhiều. Lương chồng lúc đó dùng để trả nợ ngân hàng mua đất dưới quê, sau này anh bảo đất đó có trước hôn nhân. Một phần lương gửi về nhà chồng và dùng chi tiêu gia đình. Lương tôi để mua đồ dùng trong nhà. Tôi đi làm bằng xe buýt ngay cả lúc có bầu, chồng chưa từng cho tôi tiền lẻ đi xe hoặc nhắn tin hỏi đã đến chỗ làm chưa. Tôi có nói mẹ chồng rằng anh bảo tiền ai nấy giữ, tôi sợ anh có bồ. Mẹ chồng bảo nếu nó có bồ mẹ biết liền, con cứ yên tâm.
Có thời gian anh bảo trả nợ xong sẽ đưa lương tôi giữ nhưng rồi không có. Tôi cũng không đòi hỏi hay bắt buộc gì. Mẹ chồng thường gọi điện nhắc đừng đi khám thai bác sĩ tư, đỡ đẻ lại tốn tiền. Em chồng ngày xưa sinh ở bệnh viện tỉnh chỉ tốn một triệu đồng (gần 8 năm trước). Tôi lỡ kêu chồng chở đi khám bác sĩ tư làm ở bệnh viện lớn, về là chồng cằn nhằn rồi lại cãi nhau. Tôi biết trước nên đã lấy tiền mình trả mà anh vẫn khó chịu. Ông bà bên anh mất, anh có để tang lúc tôi đang bầu. Tôi nghĩ lúc đó nhà chồng cũng nghĩ không tốt về tôi.
Lúc sinh bé đầu, bé khóc dạ đề gần 3 năm. Tôi đi làm xa gần hai tiếng mới tới chỗ làm nhưng tối nào cũng thức dỗ bé 2–3 đợt, lúc bệnh còn nhiều hơn. Chồng chỉ ngủ và bảo thức cũng không làm được gì, trong khi ba mẹ ruột và em trai tôi sốt ruột còn thức phụ dỗ bé. Bé sốt 38 độ, bác sĩ không dám tiêm ngừa, anh cứ bế bé vào yêu cầu tiêm vì sợ tốn tiền đi lại và thời gian. Tôi nói anh quan tâm bé chút xíu, anh bảo anh thương ba mẹ đẻ hơn bé. Tôi có kể chuyện này cho mẹ chồng nghe.
Tôi mới chuyển việc về gần nhà nửa năm. Chồng muốn có bé thứ hai vì sợ lớn tuổi khó sinh và hứa đủ thứ sẽ thay đổi, phụ giúp tôi. Tôi nói chồng về xin mẹ chồng cho tôi sinh ở bệnh viện tư, tôi sẽ tự trả tiền, như thế mới dám sinh nữa vì lần đầu mổ đau, tôi ám ảnh. Tôi có bầu, thường xuyên về quê với chồng, cũng bỏ qua chuyện cũ, muốn chồng vui. Thế nhưng về quê, mẹ chồng nói trước mặt hai em gái chồng: "Con có chăm sóc chồng được không? Mẹ lên chăm thì cũng mấy ngày rồi về". Chồng bị cảm ho, mẹ dặn nấu thuốc cho anh uống, bảo tôi ở nhà lo bắt nồi cơm, nhặt rau. Trước đây mẹ từng gọi lúc chồng ăn vặt mà ăn cơm tối trễ, hỏi: "Vợ con đâu rồi, cho mẹ nói chuyện chút xíu", rồi nhắc nhở tôi qua điện thoại. Mẹ chồng ăn chay trường nên không la mắng, chỉ nhắc nhở. Tôi đã giải thích rằng mình có nấu nhưng chồng ăn vặt no rồi. Về quê mà mẹ nói con vậy lúc con đang bầu, thật sự sốc, hai em chồng sẽ nghĩ chị dâu hư đốn. Mẹ có thể nói riêng với con cũng được.
Tôi cũng đi làm, chăm bé lớn suy dinh dưỡng. Tôi đều nấu cơm sáng và chiều đầy đủ. Sáng chồng đi tập gym không phụ, còn tôi bầu mà vẫn lật đật chạy xe máy đi làm, rất nguy hiểm. Tôi bị tiểu đường thai kỳ, bầu lớn đi xe không an toàn nên tính xin nghỉ trước một tháng. Chồng đồng ý, mẹ chồng bảo đừng nghỉ. Tôi sợ chồng đổi ý lại cãi nhau nhưng vẫn quyết định nghỉ sớm. Chồng bảo vì mẹ sợ tôi phải đi làm lại sớm nên nói vậy. Tiền sinh tôi chuyển khoản lại cho chồng như đã hứa, mẹ chồng cũng biết. Tôi sinh mổ bé thứ hai, mẹ chồng lên phụ một tuần rồi về, bé đầu cũng vậy, còn lại mẹ ruột lo. Tôi không hỗn hào hay trách móc gì, còn biết ơn. Lúc tôi tắm bé đầu, tay còn lạnh run, mẹ chồng bảo tranh thủ bé ngủ lo cắt gọt, nấu nướng, chồng đi làm về đói. Tôi buồn lắm, mới mổ lần hai được mấy ngày.
Mẹ chồng luôn nói thương tôi như con gái. Từ trước đến giờ mẹ chỉ nói chứ không nạt nộ, nhưng chồng rất có hiếu, hay nghe lời mẹ. Tôi nói chuyện thì chồng không nói lý lẽ mà nạt nộ tôi. Tết tôi không về quê thì anh trách móc, nói tôi nhai lại chuyện cũ, trong khi tôi chưa từng được ngồi nói chuyện một lần với gia đình chồng, mặc định mọi chuyện như không có gì xảy ra. Tôi thấy chồng không tôn trọng mình, không cho tôi cơ hội được nói.
Tôi mới sinh, tâm lý chưa ổn, mẹ chồng kể có những người đàn ông đi làm về thấy vợ chưa cơm nước là chửi, thậm chí đánh. Tôi nghĩ người cần được chăm sóc là tôi mới đúng, khi vừa sinh mổ. Tôi sống bên nhà đẻ, không giữ đồng nào của chồng, không đòi hỏi mua nhà hay đặt ra nguyên tắc gì. Tháng nào rảnh anh cũng về quê, không dành thời gian cho vợ con, đi làm về là ôm điện thoại. Chỉ cần một câu nói ngọt ngào cũng được, nhưng tôi chỉ nghe: "Mẹ anh có nói cái gì đâu". Chồng thường nạt nộ tôi. Tôi buồn, không muốn về quê, sợ bị mẹ nói trước mặt hai em gái nên rất ngại. Tôi nói lý do không muốn về thì chồng bảo cứ nhai đi nhai lại. Tôi ước có một lần ngồi lại cùng nhau nói chuyện cũng không được, anh bảo có gì đâu mà nói. Buồn!
Nếu tôi ở riêng hoặc làm dâu sẽ như thế nào? Có thời gian chúng tôi ở nhà trọ một tháng lúc tôi bầu, chồng thay đổi, hay nạt nộ. Tôi chịu không nổi, khóc hoài nên năn nỉ chồng về sống chung với ba mẹ tôi. Ba mẹ tôi không làm khó anh, còn phụ giúp, xây cho chúng tôi căn nhà tạm sát vách vì chưa lên thổ cư được dù đất còn nhiều. Có phải tôi sống ở Sài Gòn quen thoáng rồi nên sống với anh không quen không? Cảm ơn các bạn đã lắng nghe tâm sự của tôi. Tuần sau tôi bắt đầu đi làm lại, điều đó cũng áp lực. Tôi đã cố gắng đi làm không nghỉ nhưng chồng cứ như vậy, tôi thật sự rất mệt mỏi.
Quỳnh Châu