Chồng không động vào người tôi suốt nửa năm qua chỉ vì một câu nói

Giang Hà 01/02/2026 05:30

Sau tối hôm đó, chồng tôi thay đổi hoàn toàn. Đi làm về, anh vẫn vui vẻ phụ vợ việc nhà, vẫn trông con, chơi với con nhưng tuyệt nhiên không hề đòi hỏi chuyện gối chăn như trước.

Tôi năm nay 32 tuổi, chồng tôi 36 tuổi. Chúng tôi có 2 con trai, đứa đầu 4 tuổi, đứa sau vừa tròn một tuổi. Có nghĩa là, tôi hiện tại vẫn đang là một bà mẹ bỉm sữa.

Ai đã từng trải qua cảnh nuôi một lúc 2 đứa con mọn mới biết được vất vả thế nào. Từ chuyện bữa ăn, giấc ngủ, đến tiếng ho hay sổ mũi sụt sùi cũng khiến người làm mẹ chẳng còn niềm vui nào nữa.

Thật lòng mà nói, vợ chồng tôi vốn rất hòa hợp về mọi khía cạnh, kể cả chuyện ái ân. Hồi mới cưới nhau, chúng tôi “yêu” không biết mệt. Sau khi sinh bé đầu, chuyện chăn gối hai vợ chồng vẫn đều đặn.

Chồng tôi có nhu cầu cao (anh ấy bảo đàn ông đang tuổi sung mãn ai cũng đều như vậy cả) và tôi dù thích hay không thích vẫn luôn cố gắng chiều chồng. Bởi nếu không chiều, anh ấy sẽ lộ vẻ khó chịu, bứt rứt khiến tôi cũng khó chịu theo.

Chồng không động vào người tôi suốt nửa năm qua chỉ vì một câu nói - 1

Chồng làm ngơ chuyện ân ái dù nhiều lần tôi chủ động gợi ý (Ảnh minh họa: The Asianparent).

Nhưng kể từ khi sinh bé thứ 2, việc chăm 2 đứa nhỏ khiến tôi gần như chẳng còn hứng thú gì khác. Dù ngoài giờ làm việc, chồng vẫn đỡ đần việc nhà. Con nhỏ vẫn thuê người trông giờ hành chính. Nhưng mỗi khi tan ca trở về nhà, tôi vẫn thấy mình làm không hết việc.

Mỗi tối, sau khi cho 2 đứa nhỏ đi ngủ thì mắt tôi cũng ríu lại. Nhiều khi nằm dỗ con ngủ, mẹ còn thiếp đi lúc nào không hay. Thế nhưng, hễ tôi vừa mới chợp mắt, chồng tôi lại bắt đầu rục rịch, đòi hỏi.

Tôi nói rằng, tôi mệt, tôi buồn ngủ, chồng vần cò kè năn nỉ “một chút thôi”. Để đáp ứng “một chút thôi” của chồng, đôi khi với tôi như là một hình phạt. Nhiều khi tôi mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, không hưởng ứng, cũng không phản đối. Anh ấy tuy không vui, nhưng cũng không nói gì.

Một tối, tôi dỗ con ngủ sớm, sau đó chuẩn bị đồ ăn sáng mai cho vợ chồng và 2 đứa nhỏ, phơi quần áo xong thì cũng vừa khuya. Tôi vừa rón rén lên giường, chồng đã níu tay tôi, ý bảo sang phòng bên cạnh.

Từ khi sinh bé thứ 2, chồng tôi ngủ riêng phòng vì anh có thói quen thức khuya. Khi vợ chồng cần sinh hoạt thì sẽ sang phòng anh, không làm ảnh hưởng đến con cái.

Tôi nhìn anh, không giấu nổi vẻ mệt mỏi: “Em hỏi thật, trong đầu anh không nghĩ được chuyện gì khác ngoài chuyện đó à?”. Anh ấy nhìn tôi rồi buông tay ra, nói nhỏ: “Thôi, em lên nằm ngủ với con đi”. Tôi biết anh giận, nhưng cũng kệ.

Mấy ngày sau đó, sau khi ăn cơm, anh sẽ chơi với con một lúc cho tôi dọn dẹp. Khi tôi cho con ngủ, anh cũng lui về phòng mình. Một tối, hai tối rồi cả tuần, anh không sang phòng tôi lúc đêm khuya. Tôi biết anh vẫn còn giận nhưng lại thấy có chút nhẹ nhõm. 

Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu chuyện đó không duy trì như vậy suốt nửa năm qua. Về nhà, chồng tôi vẫn vui vẻ, vẫn phụ vợ việc nhà, vẫn trông con, chơi với con nhưng tuyệt nhiên không hề đòi hỏi chuyện gối chăn như trước.

Thay vì cảm thấy nhẹ nhõm, thoải mái như những ngày đầu, càng ngày tôi càng lo lắng. Tôi vốn chỉ muốn chuyện vợ chồng ít đi một chút, hoặc là những lúc tôi mệt hay buồn ngủ, anh có thể thông cảm cho tôi, chứ không phải đoạn tuyệt chuyện ái ân hoàn toàn như thế.

Vì tôi biết, một người đàn ông khỏe mạnh như chồng tôi, nếu không được gần vợ sẽ bứt rứt thế nào. Vậy mà suốt mấy tháng liền anh ấy không động vào người tôi, lẽ nào anh đã lén lút tìm cách giải tỏa bên ngoài?

Mấy lần tôi đã chủ động ăn mặc gợi cảm, vào phòng chồng lúc đêm khuya. Nhưng những lúc đó thường là anh đang chơi điện thoại hoặc làm gì đó. Anh chỉ hỏi tôi con đã ngủ rồi à, nhắc tôi tranh thủ ngủ kẻo đêm con thức dậy quấy, tuyệt nhiên không hề có ý gần gũi vợ chồng.

Có lần tôi vừa thật vừa đùa hỏi: “Sau khi sinh 2 đứa con, chồng có vẻ chán vợ rồi thì phải?”. Anh ấy trả lời: “Dạo này đầu anh cũng phải nghĩ nhiều việc, không có tâm trí dành cho chuyện đó”. Tôi biết ý nghĩa trong câu nói của anh. Là anh cố ý nhắc lại câu nói của tôi trước đây. Anh ấy vẫn giận, vẫn tự ái và thể hiện thái độ bằng cách không thèm vợ nữa.

Thể xác không gần gũi, tình cảm cũng sẽ trở nên lạnh nhạt mà dần cách xa nhau. Tôi đã bóng gió xa gần có, chủ động thể hiện thành ý có, nhưng chồng tôi vẫn làm ngơ.

Tôi không biết câu tôi từng nói với anh có sai không, có thật sự làm anh tổn thương đến mức ấy không? Nhưng vợ chồng còn trẻ, sống chung nhà mà gần nửa năm không phát sinh chuyện chăn gối thì chắc chắn không bình thường.

Nếu tình hình cứ kéo dài mãi thế này thì tôi nên làm sao? Hay là chồng tôi không chỉ đơn giản là giận vợ mà đã có ai đó bên ngoài nên mới có thể dửng dưng với vợ như vậy?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/chong-khong-dong-vao-nguoi-toi-suot-nua-nam-qua-chi-vi-mot-cau-noi-20260129115535924.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/chong-khong-dong-vao-nguoi-toi-suot-nua-nam-qua-chi-vi-mot-cau-noi-20260129115535924.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Chồng không động vào người tôi suốt nửa năm qua chỉ vì một câu nói
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO