Chồng muốn tôi trở thành “người vợ hư” khi ở trên giường
Tôi biết chồng muốn vợ thay đổi và bản thân hoàn toàn có quyền “hư” với chồng mình. Nhưng tôi vẫn cảm thấy đó là quá khó khăn...
Vợ chồng tôi năm nay đều 40 tuổi, có hai con đang học cấp 2, công việc ổn định, gia đình cơ bản ấm êm hạnh phúc.
Tôi và chồng quen nhau từ thời học đại học sau một lần tham gia họp đồng hương. Yêu nhau 2 năm thì ra trường, 3 năm sau ổn định công việc mới cưới.
15 năm hôn nhân, dĩ nhiên tình cảm vợ chồng không còn mới mẻ, lãng mạn như xưa mà mọi thứ đã trở thành một thói quen. Kể cả việc ân ái vợ chồng, nhiều khi cũng như một thủ tục, một trách nhiệm cần có trong cuộc sống.
Có lẽ như nhiều người phụ nữ khác, tôi không có nhu cầu nhiều về chuyện chăn gối, nhất là từ sau khi sinh con. Những nỗi lo về con cái, công việc và những thứ tủn mủn, vụn vặt hàng ngày như chiếm hết quỹ thời gian của tôi. Mỗi khi đêm về, tôi đối với chồng như một thứ “nghĩa vụ”.
Chồng tôi hồi còn trẻ cũng rất hay “đòi hỏi” thử nọ, thử kia khi chỉ có hai người. Tuy nhiên, tôi cho rằng như thế là không đứng đắn. Vài lần thấy tôi tỏ thái độ, chồng tôi cũng không gượng ép nữa. Anh hay nói tôi hiền quá, hiền ngay cả khi ở trên giường. Tôi cũng không rõ, đó là một lời khen hay là lời chê nữa.

Tuần trước, một người bạn thân thời đại học của tôi tái hôn. Lễ cưới đúng vào dịp cuối tuần, tôi rất muốn tham dự. Biết mong muốn của vợ, chồng tôi hưởng ứng, bảo sẽ tháp tùng tôi đi, để hai đứa nhỏ tự chăm nhau ở nhà.
Lâu lắm rồi, chúng tôi không có thời gian dành riêng cho nhau. Những áp lực công việc, những bận bịu nỗi lo con cái, áo cơm thường ngày ở thành phố hối hả bon chen khiến chúng tôi luôn cảm thấy mình không có thời gian để nghỉ. Vậy nên, chồng tôi nói đi đám cưới tỉnh khác chính là một chuyến đi chơi xa.
Ở đám cưới, chúng tôi gặp lại vài người bạn cũ. Cuộc hội ngộ sau nhiều năm cách xa khiến ai nấy đều xúc động. Bạn bè chia tay từ thuở còn rực rỡ thanh xuân, nay gặp nhau có đứa tóc đã bắt đầu lốm đốm vài sợi bạc. Có đứa chưa kịp lấy vợ, cũng có đứa đã kịp lấy chồng lần 2 như cô bạn làm cô dâu của chúng tôi hôm nay.
Chúng tôi ôm nhau nói cười, cùng nhắc chuyện xưa, kể nhau nghe chuyện hiện tại. Ai nấy đều tranh nhau nói, niềm vui hay nỗi buồn đều trào lên khóe mắt.
Tôi từ trước đến nay không uống rượu, nhưng hôm nay tự nhiên muốn uống. Chồng tôi ngồi cạnh động viên “em uống thoải mái đi, say có anh đưa về”. Tôi như được tiếp lửa, uống hết chén này tới chén khác.
Khi dìu tôi vào nhà nghỉ gần hội trường đám cưới của bạn mà hai vợ chồng đã đặt thuê trước đó, chồng nhìn tôi vừa cười vừa trêu: “Hóa ra là do em không uống, tửu lượng em có khi còn tốt hơn anh”.
Tôi nhìn thấy chồng mình cúi xuống cởi giày cho tôi, nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, rót cho tôi một cốc nước ấm, cảm giác như gặp lại chàng trai ngày nào mới yêu. Ngày ấy, anh cũng yêu chiều và dịu dàng tôi như vậy. Tôi đứng dậy, loạng choạng ôm anh, hôn anh.
Trí nhớ của tôi chỉ dừng lại ở khoảnh khắc đó. Đến khi tỉnh lại, ánh nắng mặt trời đã rọi qua tấm rèm mỏng. Chồng tôi nằm nghiêng bên cạnh, mỉm cười nhìn tôi: “Chưa bao giờ em như thế. Đêm qua, em giống như một người phụ nữ khác, không giống người vợ sống với anh 15 năm qua”. Tôi nhìn anh, nhất thời không hiểu.
Anh bắt đầu kể tối qua tôi đã chủ động yêu anh thế nào, nồng nhiệt mạnh bạo ra sao. Những hành động mà trước đây tôi hay nói rằng không đứng đắn, là biến thái. Anh nói đến đâu, tôi tái mặt đến đó, chỉ biết vùng dậy bịt lấy miệng anh.
Nhưng anh ấy không dừng, vừa cười lớn vừa trêu: “Đêm qua em là một người vợ hư hỏng, nhưng anh thích.” Tôi xấu hổ. Hôm qua những việc đó là rượu làm, không phải tôi. Thậm chí, tôi còn hoàn toàn không nhớ mình đã làm gì mà khiến chồng tôi hào hứng như vậy. Lẽ nào men rượu có thể khiến một người mất kiểm soát đến vậy sao?
Từ hôm đó, chồng tôi lại quay trở về như hồi mới cưới, anh lại bắt đầu đòi hỏi nọ kia. Tôi cự tuyệt, bao năm nay như thế nào thì giờ cứ như vậy. Anh đùa nhưng mặt có nét giận: “Chẳng lẽ mỗi lần đi ngủ anh lại chuốc rượu cho em say?”.
Tôi đem chuyện kể với cô bạn thân thiết của mình, cô ấy bảo đã đến lúc tôi nên thay đổi, nên làm mới mình rồi, đừng có mặc mãi một tấm áo cũ cho cuộc hôn nhân lâu dài nữa.
Cô ấy lý giải vì sao đàn ông có vợ đẹp con ngoan vẫn lén lút ngoại tình. Không hẳn vì họ hết yêu thương, mà là muốn tìm kiếm cảm giác lạ, vì những người phụ nữ đó biết dùng “chiêu trò”. Vợ mà không “dùng chiêu” thì cũng chỉ là món cơm quen thuộc hàng ngày, chỉ làm người ta no nhưng không còn hấp dẫn. Và đó là lý do đàn ông thích đi “ăn phở” đổi vị bên ngoài.
Không phải tôi không hiểu, nhưng để thay đổi suy nghĩ, nếp sống của mình thật sự rất khó. Dù tôi biết chồng muốn vợ thay đổi và bản thân hoàn toàn có quyền “hư” với chồng mình. Nhưng tôi vẫn cảm thấy đó là điều quá khó khăn. Hôm đó, nếu không phải vì rượu, chắc chắn tôi cũng không làm như vậy.
Tôi có nhất thiết phải thay đổi khi bản thân mình không tự tin, không thoải mái? Và đàn ông có đúng là vì chán vợ mình “quá ngoan trên giường” mà đi ngoại tình? Hay đó chỉ là ngụy biện cho thói trăng hoa?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.