Cô gái kể chuyện làm ở Na Uy: Tối ngắm cực quang, lương 50 triệu đồng/tháng
Với công việc đóng gói nông sản ở Na Uy, chị Nguyễn Thị Thùy Trang được trả lương 50 triệu đồng/tháng. Công việc không quá vất vả, chị còn được hưởng “đặc quyền” ngắm cực quang.
Hưởng nhiều “đặc quyền” ở đất nước đẹp như tranh
7h, tại hòn đảo nhỏ ở phía Bắc Na Uy, chị Nguyễn Thị Thùy Trang (SN 1999, quê tại tỉnh Quảng Trị) khoác thêm một lớp áo dày, bước ra khỏi khu nhà tập thể để bắt đầu ca làm việc sớm.
Không khí lạnh buốt len qua từng ngón tay, nhiệt độ nhiều hôm xuống dưới 0 độ C khiến nữ lao động Việt thở ra… khói. Phía xa, tuyết phủ trắng những cánh đồng và khu xưởng, nơi hàng chục lao động như chị Trang đều đặn làm việc 8 tiếng/ngày.

Nữ lao động Việt tại nông trại ở Na Uy (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Trong khung cảnh khắc nghiệt ấy, đôi khi, vào những đêm trời quang mây tạnh sau giờ tan ca, chị Trang lại có thêm một “đặc quyền” hiếm có.
Cô gái đứng trước hiên nhà, ngước nhìn bầu trời và lặng lẽ ngắm cực quang uốn lượn trong sắc xanh tím huyền ảo.
Với nhiều du khách, đó là trải nghiệm phải bỏ ra hàng trăm triệu đồng để săn tìm giữa mùa đông Bắc Âu khắc nghiệt. Còn với Trang, khoảnh khắc ấy lại trở thành phần thưởng tinh thần giản dị sau một ngày lao động nơi xứ người.
Chị Trang sang Na Uy làm lao động thời vụ từ tháng 12/2025, với thời hạn hợp đồng kéo dài 6 tháng. Đây là lần thứ hai cô gái Việt đến quốc gia Bắc Âu này để làm việc.
Công việc chính của chị là đóng gói nông sản trong nhà xưởng. Khi ít đơn hàng, chị được phân công chăm cây, cắt lá hoặc thu hoạch trong nhà kính.
Mỗi ngày, Trang làm việc từ 7h đến 16h, nghỉ trưa một tiếng. Công việc không quá nặng nhọc nhưng đòi hỏi phải đứng liên tục trong nhiều giờ.

Trang được ngắm cực quang, một trong những cảnh đẹp nổi tiếng tại Na Uy (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
“Khó nhất là những ngày đầu chưa quen thời tiết. Cái lạnh kéo dài khiến cơ thể mệt mỏi hơn bình thường, nhưng dần rồi cũng thích nghi”, Trang trải lòng.
Thu nhập của lao động thời vụ tại Na Uy phụ thuộc vào số giờ làm và khối lượng công việc từng tháng. Theo Trang, thu nhập trung bình mỗi tháng là khoảng 50 triệu đồng.
Chi phí sinh hoạt chủ yếu dành cho ăn uống, dao động 12-15 triệu đồng/tháng. Do ít thời gian rảnh và không có nhiều hoạt động giải trí, phần lớn số tiền còn lại được chị dành dụm hoặc gửi về hỗ trợ gia đình.
Ấm áp nghĩa tình giữa những ngày mưu sinh nơi đất khách
Trước đây, chị Trang từng là sinh viên ngành Thú y, Trường Đại học Nông Lâm Huế. Sau khi tham gia chương trình thực tập sinh tại Đan Mạch, cô sớm nhận ra công việc liên quan đến chăn nuôi và giết mổ động vật không còn phù hợp với những giá trị sống mà bản thân theo đuổi.

Nữ lao động khi còn làm việc ở Đan Mạch (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Nữ lao động cho hay tổng chi phí để bản thân hoàn thiện các thủ tục đến Na Uy là khoảng 100 triệu đồng.
Trước khi sang Na Uy làm việc, chị phải thông qua đơn vị môi giới hợp pháp để kết nối với doanh nghiệp sở tại, hoàn thiện hồ sơ và ký hợp đồng. Chỉ khi được phía Na Uy chấp thuận, chị mới đủ điều kiện xin visa và xuất cảnh.
Trang kể rằng những ngày đầu ở Đan Mạch từng rất cô đơn do cộng đồng người Việt tại đây khá thưa thớt. Nhưng khi sang Na Uy, cộng đồng người Việt đông đảo và gắn bó hơn, giúp cô vơi bớt cảm giác tủi thân nơi đất khách.
“Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng khi gặp khó khăn đều sẵn sàng hỗ trợ lẫn nhau, từ việc phiên dịch, hướng dẫn mua sắm đến chia sẻ kinh nghiệm làm việc và sinh hoạt.
Kỷ niệm khiến tôi nhớ nhất là lúc bị ốm. Ở xa gia đình, không có người thân bên cạnh, bạn bè người Việt đã nấu cháo, mua thuốc và chăm sóc tôi từng chút một. Khi đó, tôi mới cảm nhận được tình đồng hương nơi xứ người quý giá đến nhường nào”, Trang chia sẻ.

Những lần được hội họp với đồng nghiệp giúp nữ lao động vơi bớt nỗi nhớ nhà (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Những dịp lễ Tết, những lao động xa xứ cũng trở thành điểm tựa tinh thần cho nhau.
Dù không có không khí rộn ràng như ở Việt Nam, họ vẫn cố gắng sắp xếp thời gian tụ họp cuối tuần, cùng nấu những món ăn quen thuộc và chúc nhau một năm mới bình an. Trong cái lạnh âm độ của mùa đông Bắc Âu, những bữa cơm giản dị ấy lại mang đến cảm giác ấm áp hiếm hoi.
Bên cạnh cộng đồng người Việt, chị Trang cũng có nhiều trải nghiệm văn hóa đáng nhớ với người bản địa.
Cô nhận xét người Na Uy sống trầm lắng, tôn trọng không gian riêng và đề cao sự yên tĩnh, khác với sự cởi mở, rôm rả của người Việt.
“Ban đầu tôi thấy hơi buồn vì mọi người ít trò chuyện, nhưng sau này mới hiểu đó là cách họ thể hiện sự tôn trọng”, Trang cười, nói.
Một trong những trải nghiệm đặc biệt nhất đối với nữ lao động Việt là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến cực quang. Đó là buổi tối sau giờ làm, khi cô và vài người bạn bước ra ngoài và bất ngờ thấy bầu trời chuyển sang sắc xanh tím, những dải sáng uốn lượn chậm rãi giữa nền đêm tĩnh lặng.
“Tôi đứng lặng mấy phút liền, vừa ngạc nhiên vừa xúc động. Tôi nhận ra cuộc sống đôi khi cũng mang đến những món quà rất bất ngờ”, Trang kể.
Với cô, Na Uy không chỉ là nơi mưu sinh mà còn là không gian để học cách sống chậm hơn, bớt ồn ào hơn và trân trọng những điều nhỏ bé.
“Tôi luôn tin rằng nếu mình sống tử tế và chọn con đường khiến bản thân thấy bình an, thì dù đi đâu hay làm gì, tôi cũng sẽ học được những điều có giá trị”, Trang bộc bạch.