Con dâu lấy trộm nhiều chén dĩa của tôi
Tôi không dám nói với con trai vì sợ nó buồn, hơn nữa tính nó hiền lành, thậm chí có phần nhu nhược, ai nói gì cũng im lặng.
Tôi hơn 70 tuổi, đang sống cùng con trai út 48 tuổi và con dâu 40 tuổi. Tôi có 5 người con gái, tất cả đều đã lập gia đình và đi lấy chồng xa. Tôi cưới vợ cho con trai út cách đây hơn một năm, do người quen mai mối. Con trai tôi chạy xe ôm, thu nhập bữa được bữa không; con dâu ở nhà nội trợ. Chi phí sinh hoạt trong gia đình, con trai chỉ lo được một phần nhỏ, còn lại chủ yếu do tôi lo liệu bằng tiền lương hưu giáo viên và tiền các con gái gửi về.
Nhà cha mẹ ruột của con dâu cách nhà tôi khoảng 5km. Mỗi tuần, con dâu thường nhờ chồng chở về bên ngoại ít nhất bốn lần để nuôi thêm gà vịt. Đến chiều, con trai lại đón vợ về nhà tôi ăn cơm và ngủ. Tôi tuổi đã cao nhưng vẫn tự lo được sinh hoạt cá nhân và việc bếp núc cho bản thân. Khoảng một tháng sau khi có con dâu, tôi đi thăm con gái ở thành phố kết hợp tái khám định kỳ theo chỉ định của bác sĩ. Khi trở về, tôi phát hiện trong tủ chén dĩa đã mất khoảng 2/3. Tôi im lặng, không nói gì. Số chén dĩa đó là kỷ vật mẹ để lại nên tôi nhớ rất rõ từng chiếc, từng hoa văn và số lượng.

Lần sau, tôi tiếp tục đi tái khám và ở chơi với con gái vài hôm. Khi về nhà, tôi lại thấy mất thêm một ít chén dĩa nữa. Tôi vẫn im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Ngoài ra, một số vật dụng lặt vặt khác trong nhà cũng lần lượt biến mất. Vì vậy, tôi đành cất giấu những chén dĩa còn lại và các món đồ tốt trong phòng riêng, khi cần mới lấy ra sử dụng. Cách đây vài hôm, tôi lấy hai chiếc dĩa lớn ra dùng. Đến tối không thấy đâu, tôi nhờ con dâu tìm giúp. Con dâu giả vờ tìm không ra. Một lúc sau, tôi phát hiện con dâu lấy hai chiếc dĩa từ dưới gầm bàn lên, giấu dưới mấy cái rổ, không hề đặt chung với chén dĩa úp trên giá chén. Tôi rất giận, nghĩ rằng đã lấy gần hết rồi mà vẫn chưa dừng lại. Tuy vậy, tôi không nói gì nhưng trong lòng vô cùng buồn tủi. Chỉ trong vòng một năm kể từ khi con trai cưới vợ, cả tủ chén kiểu cũ mẹ tôi để lại đã gần như mất sạch.
Tôi suy nghĩ mãi về tính cách của con dâu. Chén dĩa đâu có giá trị bao nhiêu, vậy mà con lại làm như thế. Tôi không dám nói với con trai vì sợ nó buồn, hơn nữa tính nó hiền lành, thậm chí có phần nhu nhược, ai nói gì cũng im lặng. Dù có nói, tôi nghĩ con trai cũng không giải quyết được gì. Giờ đây, tôi không biết nên làm thế nào. Nếu nói thẳng một lần rồi cho qua thì tôi lại không có bằng chứng tận tay con dâu lấy đồ. Nếu con dâu chối, tôi cũng không biết phải nói tiếp ra sao. Còn tiếp tục im lặng, trong lòng tôi lại buồn bã, khó chịu vì phải sống chung với một người con dâu hay lấy cắp vặt. Tôi lo cho tương lai của con trai: nếu sau này tuổi già, sức yếu, nó có thể nương tựa được vào người vợ ích kỷ, chỉ nghĩ cho gia đình mình mà không nghĩ đến chồng và gia đình chồng hay không?
Tôi rất buồn. Tuổi già rồi mà luôn phải suy nghĩ về tính tình của con dâu như vậy, không sao quên được. Mong mọi người cho tôi lời khuyên, nên làm gì. Xin chân thành cảm ơn.
Hoài Thư