Cuộc sống 'ngày chục lần xuống hầm' của người phụ nữ Việt ở Israel
Cuộc phỏng vấn với chị Kim bị ngắt ngang giữa hồi chuông báo động, đầu dây dội lại tiếng người gọi nhau chạy xen lẫn bước chân gấp gáp xuống cầu thang.
Từ khi chiến sự nổ ra đến tối 4/3, gia đình chị Nguyễn Thị Kim đã lên xuống hầm trú ẩn 46 lần. "Tiếng chuông báo động trên điện thoại trở thành nỗi ám ảnh", người phụ nữ 45 tuổi, quê Đồng Nai, hiện ở Tel Aviv nói.
Chị Kim làm dâu trong một gia đình Do Thái 16 năm. Đến nay chị đã quen với việc thỉnh thoảng bầu trời bị rạch ngang bởi những vệt khói của tên lửa đánh chặn. Nhưng đợt xung đột này mang đến áp lực chưa từng có. Công việc của chị và chồng, anh Dani Golbari, 63 tuổi, ngưng trệ hoàn toàn. Hai con trai 13 và 5 tuổi phải nghỉ học.
Từ sáng 28/2, quân đội Mỹ và Israel phát động chiến dịch tập kích Iran, nhắm vào các cơ sở quốc phòng và tình báo cũng như hàng loạt quan chức cấp cao và tướng lĩnh. Các cuộc tấn công đã khiến Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei và loạt quan chức cấp cao Iran thiệt mạng.
Iran đáp trả bằng tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái (UAV) tự sát quy mô lớn. Israel cùng các quốc gia có căn cứ quân sự Mỹ ở Trung Đông như Jordan, UAE và Bahrain trở thành mục tiêu.

Gia đình chị Kim sống ở tầng ba một chung cư cũ, không có hầm trú ẩn tích hợp. Mỗi khi hệ thống phát báo động khẩn cấp, bốn chiếc điện thoại đồng loạt réo vang bằng tiếng Hebrew, Anh và Arab. Nếu có cảnh báo sớm, họ có khoảng 10 phút để tới hầm công cộng cách nhà 500 m. Nếu là tập kích tầm gần, họ chỉ có 90 giây, buộc phải ẩn nấp tạm dưới hầm tòa nhà kế bên, kém kiên cố hơn.
Chuỗi ngày chạy nạn bắt đầu từ sáng 28/2. Hôm đó là ngày nghỉ, cả nhà chưa ra khỏi giường. Bỗng còi báo động réo vang, bé Oriel (5 tuổi) giật mình khóc thét. Chị Kim bật dậy, xỏ giày cho con, gọi con lớn khoác ba lô đựng giấy tờ rồi cả nhà lao xuống đường. Đến nơi, hầm trú ẩn vẫn khóa vì chưa kịp chuẩn bị. "Chúng tôi đều biết cuộc chiến trước sau sẽ diễn ra, nhưng khi thực sự đến vẫn bất ngờ", chị nói.
Ngày đầu tiên, còi báo động liên tục. Cứ từ hầm lên mặt đất được mươi phút, còi lại hú. Sau hàng chục lượt lên xuống cầu thang, cả nhà trải thảm ngay trước cửa hầm để chờ. Đêm đó, tên lửa rơi cách nhà chị 2,5 km, sóng xung kích làm vỡ kính nhiều tòa nhà lân cận, hơn 20 người bị thương và một cô gái Philippines thiệt mạng. Ngay trung tâm Tel Aviv, nhiều mảnh vỡ đạn đạo cũng rơi xuyên nóc các căn hộ tầng thượng.
"Ngày hôm đó chúng tôi chạy xuống hầm 17 lần - nhiều nhất sau 16 năm làm dâu ở Israel", chị kể. Sau lần chạy thứ 17, anh Dani định ngủ luôn dưới hầm vì đã kiệt sức. Nhưng giữa không khí ngột ngạt, chị Kim quyết định đưa cả nhà lên giường để chợp mắt.
1h40 sáng ngày 1/3, chuông báo động lại réo. Ngày thứ hai, họ xuống hầm thêm 12 lần.

Những ngày sau, Israel vẫn phải hứng chịu những đợt tấn công. Chị Kim cho biết nếu là vụ tấn công của tên lửa Iran, người dân có vài phút chuẩn bị do khoảng cách xa. Nhưng nếu là rocket từ Lebanon, còi báo động chỉ hú lên trước tiếng nổ đầu tiên khoảng 90 giây. "Nhiều khi chạy thục mạng nhưng không kịp xuống hầm, đành nấp vào một góc ôm đầu", chị Kim nói.
Cuộc sống gia đình đảo lộn hoàn toàn. Ăn uống, ngủ nghỉ hay vệ sinh đều phải canh giờ. Chị áp dụng cách "tắm nửa người" - gội đầu, sấy khô nhanh chóng, nếu còn thời gian mới tắm nốt. Bữa cơm liên tục đứt đoạn. Trưa 28/2, chị Kim bật bếp hâm nồi phở. Nước vừa sủi tăm thì còi réo. "Sau lần xuống hầm thứ tư mới ăn xong, sợi phở đã trương phình", chị nhớ lại.
Chiến tranh hằn vết xước lên tâm lý trẻ thơ. Trong nhà, cậu con lớn 13 tuổi chịu trách nhiệm mang ba lô giấy tờ, tiền bạc. Bé Oriel luôn phải để sẵn áo khoác và giày sát mép giường. Có đêm vì quá mệt, chị Kim đặt giày của con sai chỗ. Đối mặt với còi báo động mà phải chạy chân trần, cậu bé 5 tuổi hoảng sợ, cáu gắt và trốn vào góc hầm không cho mẹ chạm vào. Nhưng khi tiếng nổ rền vang, bản năng sinh tồn trỗi dậy, đứa trẻ lại lách qua hàng xóm chui vào lòng mẹ.
Dưới căn hầm ấy, chị Kim cũng chứng kiến sự ấm áp của tình người. Thanh niên dẹp đường cho người già, những ông bà lão lom khom ôm theo thú cưng đi lánh nạn. Đám trẻ con mang theo đồ chơi, nhanh chóng kết bạn, tạo ra một thế giới thu nhỏ giữa vòng vây khói lửa.
Chiến sự đã gây thiệt hại nhân mạng và cơ sở vật chất tại nhiều quốc gia. Ở Iran, hỏa lực phá hủy 50 khu chung cư tại Tehran. Nhân viên y tế đưa 45 thi thể ra khỏi đống gạch đá. Hàng nghìn người dân dựng lều trên vỉa hè, chia nhau từng chai nước.
Tại Israel, đạn đạo rơi trúng hầm trú ẩn ở Beit Shemesh, cướp đi sinh mạng 20 người. Chính quyền đóng cửa 150 trường học.
Tại UAE, mảnh vỡ tên lửa rơi trúng trạm điện Dubai. Hơn 3.000 hộ dân mất điện, người dân phải vác ba lô, đi bộ ra ngoại ô tránh nạn. Ở Kuwait, bom phá hủy bến cảng. Tàu chở lúa mì ngừng cập bến. Người dân xếp hàng từ 3h sáng để nhận khẩu phần ăn.

Ở TP HCM, cách Tel Aviv gần 8.000 km, chị Nguyễn Thị Ngọc, 51 tuổi, (chị ruột của Kim) cũng đứng ngồi không yên. Nhiều lần gia đình hối thúc đưa các cháu về Việt Nam lánh nạn, nhưng chị Kim từ chối. Toàn bộ gia đình chồng đều ở Israel. "Có lúc tôi kiệt sức, nhưng chưa bao giờ có ý nghĩ mua vé máy bay rời bỏ vùng đất này", chị Kim nói.
Tối 4/3, tên lửa đánh chặn vẫn nổ trên bầu trời. Người phụ nữ Việt vặn vòi nước, tranh thủ tắm cho con. Vừa thoa xà phòng lên tóc bé, chuông điện thoại lại réo. Chị vơ chiếc khăn quấn tạm, bế thốc đứa trẻ lao xuống cầu thang.
Chưa biết ngày nào tiếng còi ngưng, nhưng lúc ấy, chị Kim kịp khắc vào đầu: Lần thứ 46.
Video những lần chạy xuống hầm trú ẩn của gia đình chị Kim.
Phan Dương
