Đang trăn trở việc mua quà Tết, hành động của sếp khiến tôi rơi nước mắt
Cả phòng im lặng, không ai vỗ tay, nhưng tôi thấy có cái gì đó rất nặng trong ngực mình. Không phải vì xấu hổ, mà vì tôi xúc động bởi những lời sếp mình vừa nói.
Năm đầu tiên đi làm, tôi bước vào công ty với tâm thế của một người học việc. Công ty tư nhân của nước ngoài, nhưng sếp trực tiếp của tôi lại là người Việt. Anh không nói nhiều đạo lý, chỉ lặng lẽ chỉ tôi từng việc, từng lỗi nhỏ, từng cách giao tiếp trong nghề.
Anh dạy tôi làm cho đúng, nghĩ cho sâu, và chịu trách nhiệm đến cùng. Nhờ anh, tôi có nghề. Nhờ anh, tôi biết xấu hổ khi làm ẩu và biết tự trọng khi làm đúng.
Thời gian trôi nhanh, mới đó đã đến cuối năm. Những cơn gió lạnh bắt đầu len vào hành lang công ty, mang theo mùi Tết rất rõ. Tôi nghe người ta nói về thưởng, về nghỉ phép, về vé xe, và cả về quà Tết cho sếp, thứ mà trước đây tôi chưa từng nghĩ tới.

Tôi luôn nghĩ biếu quà Tết cấp trên là việc cần làm ( Ảnh minh họa: SC) .
Tôi hỏi vài anh chị lớn tuổi. Họ cười nhẹ, bảo rằng phòng mình thường góp tiền mua một món quà chung cho sếp, cho có lệ. Công ty tư nhân mà.
Nghe vậy tôi thấy hợp lý nhưng trong lòng lại không yên. Với tôi, sếp không chỉ là người quản lý. Anh là người đã kéo tôi ra khỏi sự vụng về ban đầu, cho tôi một chỗ đứng đàng hoàng. Tôi nghĩ, nếu chỉ góp tiền cho có mặt, có phải mình đã quá lạnh với ân nghĩa.
Tôi muốn mua một món quà riêng. Không phải để nịnh, mà để thể hiện sự biết ơn chân thành. Nhưng lương tôi thấp, tiền nhà, tiền ăn, tiền gửi về quê đã gần cạn. Tôi đứng giữa một nỗi lo rất nhỏ, nhưng rất thật: Mua quà rẻ thì sợ không phải đạo, mua quà đắt thì không đủ khả năng.
Tôi đi qua mấy cửa hàng, nhìn những hộp quà được gói sang trọng và tự hỏi, liệu sếp tôi có cần những thứ này không? Hay chính những món quà ấy lại làm méo mó mối quan hệ vốn vô tư trong công việc?
Tôi do dự. Tôi tính toán. Tôi mệt mỏi vì một việc tưởng chừng đơn giản. Có lúc tôi tự trách mình nghĩ nhiều. Nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy câu chuyện quà Tết không còn là chuyện tiền bạc, mà là chuyện cách người ta nhìn nhau trong công việc.
Cuộc họp tổng kết cuối năm đến. Phòng họp đông đủ. Mọi người ngồi ngay ngắn, ai cũng có vẻ nhẹ nhõm vì một năm sắp qua. Sếp tôi đứng lên. Anh không nói dài. Giọng anh bình thản, không cao, không thấp, nhưng từng câu nghe rất rõ.
Anh nói: "Các em là nhân viên, các em cống hiến cho công ty đã là món quà tốt đẹp nhất. Hết năm rồi, các em được đào tạo, biết nghề, làm được việc, và quan trọng nhất là không bỏ đi. Đối với anh, sự ở lại của các em chính là món quà lớn nhất".
Anh dừng lại, nhìn một lượt khắp căn phòng rồi nói tiếp: Hãy để dành tiền cho gia đình, cho cha mẹ, cho con cái. Đừng băn khoăn chuyện lễ Tết cho cấp trên. Anh không cần quà. Anh cần các em làm việc tử tế, trưởng thành và sống có trách nhiệm". Nói xong, anh cúi đầu cảm ơn cả phòng.
Cả phòng lặng đi, tôi cũng thấy có cái gì đó rất nặng trong ngực mình. Không phải vì xấu hổ, mà vì tôi xúc động. Tôi hiểu, có những người làm sếp bằng quyền lực và có những người làm sếp bằng nhân cách.
Tôi ra về chiều hôm đó với một cảm giác lạ. Nhẹ nhõm vì không phải lo quà, nhưng nặng lòng vì thấy mình còn thiếu. Tôi nhận ra, có những món nợ không thể trả bằng tiền, và cũng không nên trả bằng tiền.
Tôi kể câu chuyện này ra đây, không phải để ca ngợi sếp của mình, mà để nói về một nỗi trăn trở rất nhỏ của người đi làm. Trong một xã hội quen đo mọi thứ bằng tiền, liệu lòng biết ơn có còn chỗ đứng hay không?
Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì trong hoàn cảnh ấy. Bạn có chọn một món quà vật chất cho yên lòng, hay tin rằng sự ở lại và làm việc tử tế đã đủ? Tôi vẫn tự hỏi và mong được nghe câu trả lời từ chính bạn, người đang đọc những dòng này.
Vinh Quang
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.