Đau đáu về khối tài sản của bố mẹ chồng

26/02/2026 21:00

Nhìn khối tài sản giá trị rất lớn ngủ yên một chỗ, trong khi con cháu phải bươn chải từng đồng để trả lãi ngân hàng, tôi xót xa, thấy lãng phí vô cùng.

Tôi 34 tuổi, chồng 36 tuổi, kết hôn được 8 năm, có hai con nhỏ đang độ tuổi ăn học. Vợ chồng tôi đều là những người làm kinh doanh tự do, có tư duy nhạy bén với thị trường và đang sinh sống tại một căn hộ chung cư trả góp ở trung tâm thành phố. Cuộc sống tuy không quá thiếu thốn nhưng áp lực nợ nần từ khoản vay mua nhà và chi phí nuôi dạy con cái theo tiêu chuẩn cao khiến tôi luôn trăn trở, tìm cách gia tăng thu nhập để đảm bảo tương lai cho cả gia đình. Vấn đề khiến tôi đau đáu suốt thời gian qua nằm ở khối tài sản của bố mẹ chồng.

Đau đáu về khối tài sản của bố mẹ chồng

Ông bà đang sở hữu một mảnh đất rộng hơn 1500 m2 ở vùng ven đô, nơi tốc độ đô thị hóa đang diễn ra rất nhanh chóng. Trên mảnh đất rộng lớn ấy chỉ có một căn nhà ngói ba gian đã cũ kỹ, được xây dựng từ nhiều thập kỷ trước và một khu vườn rộng mênh mông, trồng toàn những loại cây tạp nham, hiệu quả kinh tế gần như bằng không. Bố mẹ chồng đều ngoài 70 tuổi, lương hưu ít ỏi, sức khỏe ngày càng suy giảm, thế nhưng vẫn cố bám trụ giữ nếp nhà xưa, ngày ngày quét dọn lá rụng và chăm sóc vườn tược rất vất vả. Nhìn khối tài sản có giá trị rất lớn đang nằm ngủ yên một chỗ, trong khi con cháu phải bươn chải từng đồng để trả lãi ngân hàng, tôi cảm thấy xót xa và lãng phí vô cùng.

Sau nhiều đêm suy nghĩ và bàn bạc kỹ lưỡng với chồng, tôi đưa ra một phương án vẹn cả đôi đường, vừa là cách báo hiếu thiết thực cho ông bà, vừa đảm bảo tương lai vững chắc cho các con. Kế hoạch của tôi là xin bố mẹ sang tên toàn bộ mảnh đất cho vợ chồng tôi đứng tên để thế chấp ngân hàng, vay vốn xây dựng một tổ hợp nhà trọ cao cấp bảy tầng, kết hợp mặt bằng kinh doanh ở tầng một.

Theo tính toán chi tiết của tôi, sau khi công trình hoàn thiện, bố mẹ chồng sẽ được đón vào ở trong một căn hộ rộng rãi và tiện nghi nhất ở tầng trệt, có thang máy di chuyển, có điều hòa nhiệt độ hai chiều. Ông bà không còn phải chịu cảnh mưa nắng thất thường hay vất vả quét dọn vườn tược như hiện tại. Số tiền thu được từ việc cho thuê trọ hàng tháng sau khi trừ đi lãi vay ngân hàng và chi phí vận hành vẫn sẽ dư ra một khoản lớn, đủ để thuê người giúp việc chăm sóc ông bà chu đáo, lo cho hai cháu được học hành trong môi trường tốt nhất.

Tôi tin rằng đây là tư duy của người hiện đại, biết vận dụng tài sản để sinh lợi thay vì ôm khư khư tấc đất tấc vàng để cỏ mọc um tùm một cách lãng phí. Thế nhưng khi vợ chồng tôi đem hết tâm huyết để trình bày nguyện vọng này, bố mẹ chồng lại gạt ngay lập tức. Ông bà vin vào lý do đây là đất hương hỏa do tổ tiên để lại, phải giữ nguyên hiện trạng để làm nơi thờ cúng và là chốn đi về cho con cháu mỗi dịp giỗ tết. Tôi đã rất kiên nhẫn giải thích rằng thời đại mới rồi, việc thờ cúng quan trọng nhất ở tấm lòng thành kính, chúng tôi vẫn dành riêng tầng thượng có tầm nhìn thoáng đãng nhất để làm phòng thờ trang nghiêm, thậm chí còn đàng hoàng hơn gian nhà cũ ẩm thấp bây giờ. Việc giữ cả mảnh đất lớn chỉ để phục vụ mục đích mỗi năm con cháu về tụ tập vài lần là quá lãng phí nguồn lực, kìm hãm sự phát triển kinh tế của gia đình.

Đỉnh điểm của sự mâu thuẫn là khi anh trai chồng can thiệp vào câu chuyện. Anh đang sống và làm việc ở nước ngoài, vài năm mới về thăm nhà một lần, hoàn toàn không thấu hiểu được nỗi lo toan cơm áo gạo tiền ở quê nhà cũng như không phải trực tiếp chăm sóc bố mẹ ngày nào. Anh gọi điện về trách mắng vợ chồng tôi toan tính, có âm mưu chiếm đoạt tài sản dưỡng già của bố mẹ. Anh bảo mảnh đất đó là linh hồn của dòng họ, không được phép thay đổi dù chỉ một viên gạch. Nếu bố mẹ ốm đau, anh sẽ gửi tiền về thuê người chăm sóc chứ không cần phải bán đất hay xây dựng gì cả.

Tôi cảm thấy vô cùng uất ức và tổn thương trước những lời lẽ đó. Người ở xa chỉ biết nói những lời đạo lý sáo rỗng, còn vợ chồng tôi ở gần, muốn tốt cho bố mẹ, muốn nâng cao chất lượng cuộc sống cho ông bà thì lại bị mang tiếng ác. Anh chồng không hiểu rằng nếu không tận dụng cơ hội này, vài năm nữa giá vật liệu xây dựng tăng cao, quy hoạch thay đổi, mảnh đất vàng ấy cũng chỉ là bãi đất hoang không sinh ra dòng tiền. Hơn nữa, nếu sang tên cho chúng tôi, tài sản vẫn là của chung gia đình chứ có mất đi đâu, sau này chúng tôi cũng để lại cho con cháu chứ đâu mang đi tiêu xài hoang phí cho bản thân. Bố mẹ chồng tôi sau khi nghe con trai cả tác động càng kiên quyết phản đối, thậm chí ông bà còn tuyên bố sẽ lập di chúc để biến mảnh đất đó thành nơi thờ tự chung, không cho ai được quyền mua bán hay xây dựng kinh doanh.

Tôi thấy suy nghĩ của ông bà quá cổ hủ, bảo thủ và có phần thiên vị anh cả, người chẳng đóng góp công sức gì cho việc chăm sóc gia đình hàng ngày. Tại sao ông bà không hiểu rằng, để người đang sống được sung sướng, hạnh phúc mới là cách báo hiếu thiết thực nhất, còn hơn là giữ gìn những giá trị xưa cũ mà để con cháu phải chịu áp lực kinh tế nặng nề.

Mấy hôm nay không khí trong gia đình vô cùng căng thẳng và ngột ngạt, tôi nhìn chồng buồn rầu vì tiếc nuối cơ hội làm ăn ngay trước mắt, nhìn các con phải sống trong căn hộ chật chội trong khi ông bà nội sở hữu cả nghìn mét vuông đất bỏ hoang mà tôi ứa nước mắt. Tôi không biết phải làm sao để thay đổi suy nghĩ cho bố mẹ chồng và người anh trai bảo thủ kia, để họ hiểu rằng tôi đang hy sinh và lo toan cho cả đại gia đình chứ không hề có chút tư lợi cá nhân nào. Tôi phải làm như thế nào đây?

Vân Trang

Theo vnexpress.net
https://vnexpress.net/dau-dau-ve-khoi-tai-san-cua-bo-me-chong-5044353.html
Copy Link
https://vnexpress.net/dau-dau-ve-khoi-tai-san-cua-bo-me-chong-5044353.html
    Nổi bật
        Mới nhất
        Đau đáu về khối tài sản của bố mẹ chồng
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO