Đêm nào tôi cũng phải đội tóc giả, mặc đồ hóa trang để chiều chồng kém tuổi
Tôi hiểu đàn ông luôn thích sự mới mẻ và tôi cũng không phản đối điều đó. Nhưng tôi không ngờ rằng, sau khi cưới, sự mới mẻ ấy lại trở thành áp lực ngày càng lớn, khiến tôi trở nên mệt mỏi.
Tôi năm nay 27 tuổi, làm việc ở một studio chụp ảnh. Chồng tôi kém tôi 3 tuổi, từng du học Pháp ngành kiến trúc - mỹ thuật, về Việt Nam làm thiết kế đồ họa.
Chúng tôi quen nhau khoảng 1 năm rồi cưới. Với cuộc sống vợ chồng trẻ, tôi nhận thấy mình tạm ổn, không quá dư dả nhưng thoải mái tinh thần.
Vợ chồng tôi đều mang tư tưởng phóng khoáng, tôn trọng cá tính của nhau. Chúng tôi chưa có con nên khi rảnh rỗi có thời gian dành cho nhau, thường đi xem triển lãm, chụp ảnh, du lịch ngắn ngày.

Vợ chồng tôi còn trẻ, chưa con cái, có tư tưởng hiện đại trong những "cuộc yêu" (Ảnh minh họa: Depositphotos).
Tôi từng nghĩ mình là một người vợ khá hiện đại. Trong chuyện chăn gối, tôi không quá bảo thủ. Thời yêu nhau, tôi cũng biết làm mới cảm xúc trong từng cuộc yêu bằng váy ngủ gợi cảm, đồ lót đẹp. Tôi hiểu đàn ông luôn thích sự mới mẻ, bản thân tôi cũng không phản đối điều đó. Nhưng tôi không ngờ rằng, sau khi cưới, sự mới mẻ ấy lại trở thành áp lực ngày càng lớn đối với tôi.
Có giai đoạn, chồng tôi nói tinh thần của anh không tốt lắm, công việc bí ý tưởng sáng tạo, có dấu hiệu mất hứng thú, căng thẳng trong chuyện sinh hoạt vợ chồng. Ban đầu, chồng gợi ý tôi thử mặc vài bộ đồ hóa trang để "đổi gió" xem sao. Lúc là trang phục tiếp viên hàng không, lúc là y tá, khi khác lại là những bộ đồ đáng yêu, kèm phụ kiện trâm cài, mũ gấu, mèo, thỏ...
Có lẽ vì học mỹ thuật, chồng tôi rất nhạy cảm với hình ảnh, màu sắc, hình tượng. Tôi chiều chồng, thấy mọi thứ khá thú vị, những cuộc yêu của vợ chồng được cải thiện, nồng nhiệt hơn.
Nhưng mọi thứ không dừng lại ở đó. Tần suất những “màn hóa thân” ngày càng nhiều. Không chỉ là trang phục, chồng tôi bắt đầu mua cho tôi tóc giả. Có lúc là tóc vàng dài, lúc tóc ngắn cá tính, khi lại là tóc xoăn cầu kỳ. Anh bảo như thế sẽ “đỡ nhàm chán”, mỗi lần gần gũi như đang bước vào một thế giới khác.
Dần dần, tôi nhận ra mình không còn cảm giác thoải mái như trước. Mỗi khi anh chạm vào tôi, trong đầu tôi lại hiện lên câu hỏi: “Nếu không có những bộ đồ này, nếu tôi không đội tóc giả, liệu anh có còn hứng thú với tôi không?”.
Thế rồi từ cảm xúc hào hứng, tôi bắt đầu thấy áp lực trước mỗi lần gần gũi. Có những hôm mệt, tôi chỉ muốn được là chính mình, với mái tóc thật, khuôn mặt mộc, nhưng rồi lại sợ làm anh thất vọng.
Tôi từng nói chuyện thẳng thắn với chồng. Tôi nói rằng tôi thấy mệt, thấy như mình đang phải đóng vai ai đó, chứ không phải là người vợ của anh. Chồng tôi bảo tôi nghĩ quá nhiều. Anh nói đó chỉ là cách làm cho đời sống vợ chồng phong phú hơn, rằng anh vẫn yêu tôi, vẫn thấy tôi đẹp, chỉ là thích thêm chút “gia vị”. Anh còn thắc mắc trước đây tôi vốn hiện đại, phóng khoáng, tại sao bây giờ lại thay đổi.
Lý lẽ của anh không phải không đúng. Nhưng cảm xúc, suy nghĩ của tôi vẫn có những khúc mắc chưa thể gỡ bỏ. Tôi không ghen với những hình ảnh trong phim hay trí tưởng tượng của chồng, nhưng tôi ghen với chính cảm giác bị thay thế của mình. Tôi sợ rằng anh yêu những hình tượng kia hơn là con người thật của tôi.
Tôi đem chuyện này kể với cô bạn thân. Cô ấy nghe xong liền bảo tôi chưa có con cái ràng buộc, có điều kiện để chiều chồng thì tội gì mà không "hết mình"? Bạn tôi nói rằng đàn ông ai chẳng thế, rằng phụ nữ phải “hư” một chút trên giường thì mới dễ giữ chân chồng. Nghe vậy, tôi càng hoang mang hơn. Phải chăng tôi đang làm quá mọi chuyện? Hay là tôi đang tự đánh mất ranh giới của chính mình mà không nhận ra?
Tôi không phải người quá truyền thống. Tôi không phản đối việc làm mới đời sống vợ chồng, cũng không xem những sở thích đặc biệt trong tình dục là điều cấm kỵ. Nhưng tôi cũng là một người phụ nữ có cảm xúc, có giới hạn. Tôi muốn được khao khát vì chính con người tôi, chứ không phải vì tôi giống ai đó trong trí tưởng tượng của chồng. Tôi sợ rằng nếu cứ tiếp tục, tôi sẽ dần đánh mất sự tự tin, thậm chí đánh mất cả ham muốn của chính mình.
Có những đêm, khi tháo tóc giả, cởi bỏ lớp hóa trang, nhìn mình trong gương, tôi thấy xa lạ. Tôi tự hỏi, liệu hôn nhân có phải là chấp nhận thay đổi bản thân đến mức đó không?
Những ngày gần đây, chúng tôi đang "chiến tranh lạnh" vì tôi không chịu hóa trang khi lên giường nữa. Chồng thấy tôi xa cách nhưng cũng không chủ động mở lời làm lành.
Tôi viết những dòng này không phải để trách chồng, càng không phải để phán xét sở thích của anh. Tôi chỉ đang rất bối rối. Tôi muốn tôn trọng nhu cầu của chồng nhưng không muốn làm tổn thương chính mình. Tôi không biết nên tiếp tục chiều theo, hay nên kiên quyết đặt ra ranh giới rõ ràng hơn.
Có ai từng rơi vào hoàn cảnh giống tôi không? Tôi nên làm gì để không biến chuyện “giữ lửa” thành gánh nặng? Làm sao để chồng hiểu rằng vấn đề không nằm ở mấy bộ đồ hay mái tóc giả, mà nằm ở cảm giác an toàn và được yêu thương của tôi?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.