Đi tất niên rồi ngủ quên trên giường chị hàng xóm, tôi dính nỗi oan khó rửa

Giang Hà 13/02/2026 13:30

Mấy ngày qua, nhà tôi như có trận cuồng phong quét qua. Vợ một mực cho rằng tôi gian díu với chị hàng xóm.

Những ngày cuối năm, bà ngoại của vợ ốm nặng. Vợ xin nghỉ phép về quê chăm bà mấy hôm. Hồi nhỏ, bố mẹ vợ đi xuất khẩu lao động nước ngoài, cô ấy ở với bà ngoại suốt 6 năm liền. Vậy nên với vợ tôi, đó không chỉ là bà ngoại, còn giống như người mẹ thứ 2.

Vì con nhỏ đang học mầm non, sợ tôi không đón đưa đúng giờ nên vợ mang theo cả con về quê.

Mấy ngày trước, mấy nhà trong khu phố tôi tổ chức tất niên. Người đứng ra chủ trì đi từng nhà mời chung vui. Lúc đầu, tôi định không đi vì bình thường tôi cũng ít giao du, qua lại với hàng xóm. Vả lại, tôi không uống được rượu nên rất ngại tiệc tùng.

Thế nhưng, vợ tôi gọi điện, bảo rằng nên tham dự cho vui. Nhà tôi mới chuyển đến khu phố này không lâu, coi như đây là dịp gặp gỡ giao lưu hàng xóm để thắt chặt tình cảm nhằm “bán anh em xa mua láng giềng gần”. Mình không dự, người ta lại nghĩ mình nọ kia. Nghe vợ nói, tôi thấy cũng có lý.

Đi tất niên rồi ngủ quên trên giường chị hàng xóm, tôi dính nỗi oan khó rửa - 1

 Tôi và cô hàng xóm đúng là "tình ngay lý gian" (Ảnh minh họa: iStock).

Tiệc tất niên tổ chức tại nhà chị hàng xóm, sát ngay cạnh nhà tôi. Nghe nói mọi năm đều tổ chức nhà hàng, nhưng năm nay các bà vợ bàn bạc cùng nhau tự nấu nướng tại nhà cho tình cảm.

Từ sáng sớm, các chị đã rủ nhau đi chợ. Đàn ông cũng xúm vào làm thịt gà, ướp thịt nướng, không khí rất vui. Chuẩn bị từ sáng nhưng trời sẩm tối bữa tiệc mới bắt đầu.

Vì mới mua nhà và chuyển đến ở từ giữa năm, tôi lại đi công tác nhiều hơn ở nhà nên hàng xóm nhiều người tôi chưa biết tên. Cứ lần lượt đến người nào mà tôi không biết tên thì lại phải chịu phạt một chén rượu. Cứ thế, tôi say mềm lúc nào không hay.

Đến khi tỉnh dậy, trời đã tờ mờ sáng, tôi hoảng hốt nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ. Tôi vùng dậy khỏi chăn, nhìn quanh tìm áo khoác. Đúng lúc đó, chị chủ nhà cũng vừa dậy. Chị ấy nhìn tôi, cười một cách tự nhiên: “Tối qua, sau khi mọi người tan cuộc về hết, Chị có gọi chú dậy nhưng không cách nào gọi được nên đành để chú ngủ tạm ở đây vậy."

Tôi nhìn chị ấy, lòng có chút bối rối. Dù nhà ở sát cạnh nhưng thỉnh thoảng gặp, tôi và chị ấy chỉ gật đầu chào, chưa từng trò chuyện. Vợ tôi từng kể, chị ấy không lấy chồng, vì có chút nhan sắc nên cũng lắm ong bướm dập dờn. Trước đây, thỉnh thoảng chị có dẫn đàn ông về nhà. Một lần bị vợ người ta tìm đến đánh ghen. Từ đó không thấy dẫn ai về nhà nữa.

Vợ tôi nói, chị ấy tính tình xởi lởi, dễ gần. Nhưng vì tính chị ấy như vậy, nên các bà vợ cũng dè chừng không dám quá thân thiết, sợ mất chồng lúc nào không hay. Nghĩ đến tình huống hiện tại của mình, tự nhiên tôi vừa rét vừa run. Nếu ai trông thấy cảnh này, tôi có nhảy xuống sông cũng không rửa hết nỗi oan ức.

Tôi xin lỗi vì đã làm phiền chị. Chị cũng nhanh tay mở cửa cho tôi ra ngoài. Nào ai biết, phía ngoài cánh cửa kia bão dông đang chờ đón. Vợ tôi đang đứng ở ngõ, mắt nhìn thẳng vào nhà chị hàng xóm. Có vẻ như cô ấy đã đứng ở đó chờ từ lâu rồi.

Dù cố bước thật nhanh, 2 chân tôi vẫn cảm giác nặng nề như đeo đá. Chị hàng xóm thấy vợ tôi, mau miệng phân bua: “Tối qua ăn tất niên, chú ấy say quá không về nổi nên chị để chú ấy ngủ tạm bên nhà chị. Em đừng nghĩ ngợi gì nhé”.

Vợ tôi nghe xong, không đáp lời, quay ngoắt về nhà. Khi tôi bước chân vào nhà, cô ấy nói nếu sáng nay không lên sớm thì không biết tôi là gã chồng tồi tệ thế nào. Tôi lợi dụng lúc vợ vắng nhà, lợi dụng lúc rượu say làm chuyện bậy bạ.

Cô ấy đề nghị tôi thành thật nhận tội với lý lẽ, một đàn ông và một đàn bà ở chung nhà, lại có chút men trong người, không làm gì mới là lạ. Huống hồ, chị hàng xóm là người thế nào, cả khu phố đều biết. Nếu nói đêm qua chị ấy và tôi không xảy ra chuyện gì, chỉ là chuyện hoang đường trong truyền thuyết.

Tôi dùng hết lý lẽ phân trần, nói khô cả miệng vợ vẫn không tin. Vợ nói, nếu tôi nhận sai, cô ấy sẽ cho cơ hội sửa chữa. Nếu tôi cố chấp xem cô ấy như một kẻ ngốc, cô ấy cũng không thèm nói với tôi nữa. Nói chung, vợ tỏ vẻ thất vọng hoàn toàn về tôi.

Mấy ngày qua, vợ chồng tôi “chiến tranh lạnh”, không khí ngột ngạt vô cùng. Cuối năm, người ta tất bật chuẩn bị nghỉ Tết, sửa soạn về quê. Còn nhà tôi, một tiếng cười cũng không có.

Tối qua, cô ấy nói năm nay cô ấy sẽ dẫn con về ngoại ăn Tết. Tôi về ăn Tết bên nội, tự tìm lý do cho hợp lý. Quan điểm của cô ấy vẫn là, nếu tôi không nhận sai, cô ấy nhất định không bỏ qua.

Tôi thật sự là vướng vào “tình ngay lý gian”, nói thế nào cũng không có lý. Nói mình không làm gì có lỗi, vợ không tin. Nhận bừa mình sai, tôi không làm được.

Tôi không hiểu, rốt cuộc vợ tôi muốn gì? Vợ không muốn tin tôi trong sạch, lại muốn tôi thừa nhận mình đã làm chuyện sai trái mới khiến cô ấy hả lòng hả dạ hay sao? Phụ nữ suy nghĩ kiểu gì lạ vậy?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/di-tat-nien-roi-ngu-quen-tren-giuong-chi-hang-xom-toi-dinh-noi-oan-kho-rua-20260212124250699.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/di-tat-nien-roi-ngu-quen-tren-giuong-chi-hang-xom-toi-dinh-noi-oan-kho-rua-20260212124250699.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Đi tất niên rồi ngủ quên trên giường chị hàng xóm, tôi dính nỗi oan khó rửa
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO