Đi tiệc cuối năm, tôi trả giá đắt khi lỡ qua đêm với sếp lớn tuổi
Nếu được quay lại buổi tối hôm đó, tôi sẽ không uống thêm một ly rượu nào nữa.
Không phải vì tôi sợ say. Mà vì tôi không ngờ, chỉ một buổi tiệc cuối năm rất bình thường lại có thể kéo theo những ngày tháng bất an đến như vậy.
Tôi năm nay 29 tuổi, làm ở một công ty Xuất nhập khẩu ở Hà Nội. Thu nhập cũng đủ để trang trải cho bản thân và biếu xén bố mẹ. Cuộc sống của tôi mấy năm nay khá đều đều: Sáng đi làm, tối về nhà, thỉnh thoảng tụ tập bạn bè cho đỡ trống trải.
Tôi chưa có gia đình riêng, cũng chẳng còn trẻ để mơ mộng nhiều. Có những đêm nằm trong căn phòng yên ắng, tôi tự hỏi mình đang cố gắng vì điều gì, nhưng rồi lại thôi.
Tiệc tất niên năm nay cũng giống mọi năm: Vài bài phát biểu quen thuộc, tiếng cười nói rộn ràng, những cái cụng ly xã giao. Ai cũng cố vui, cố nhẹ nhõm trước khi bước sang một năm mới. Riêng tôi, không hiểu sao lại thấy mệt hơn bình thường.
Một năm nhiều áp lực, nhiều việc dồn lại, tiền bạc thì chẳng dư giả hơn là bao. Tôi uống, ban đầu chỉ nghĩ là để dễ nói cười, để bớt cảm giác lạc lõng giữa đám đông.
Rồi anh đến bên tôi. Anh là đồng nghiệp, sếp trực tiếp của tôi tại công ty, hơn tôi 15 tuổi, đã có gia đình. Trong công ty, anh được mọi người quý vì điềm đạm, làm việc có trách nhiệm, ít nói nhưng nói câu nào ra câu đó. Trước giờ tôi vẫn xem anh như một người anh lớn, đôi khi giúp và chỉ bảo tôi nhiều trong công việc, hỏi han, trò chuyện rất chừng mực.
Tối hôm đó, anh thể hiện sự quan tâm, hỏi han tình hình công việc của tôi. Tôi mời anh một ly, coi như lời cảm ơn cho những lần anh giúp tôi trước đây. Chúng tôi nói chuyện công việc, rồi sang chuyện cuộc sống gia đình.
Anh kể về áp lực, về cảm giác mệt mỏi khi phải gánh nhiều vai trò cùng lúc. Tôi nghe, thấy đâu đó trong câu chuyện của anh có những điều rất quen với mình.
Những cái cụng ly sau đó không còn đơn thuần là xã giao. Tôi uống nhanh hơn. Âm nhạc trong phòng tiệc lúc đó ồn và chói, ánh đèn khiến tôi hơi choáng...
Tôi nhớ mình đã nghĩ đến chuyện về sớm. Tôi cầm điện thoại lên, mở ứng dụng gọi xe. Nhưng rồi lại do dự. Tôi nghĩ, ở lại thêm một chút nữa chắc cũng không sao.
Anh nói tôi trông không ổn, bảo tôi uống nước rồi ra ngoài cho thoáng. Anh nói trời lạnh, về một mình lúc này không an toàn, để anh gọi xe giúp. Lúc đó tôi không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ kỹ, cũng không đủ tỉnh táo để từ chối dứt khoát. Anh nói gì đó và tôi gật đầu, rồi bản thân được anh đỡ ra xe.
Từ khoảnh khắc đó, tôi không nhớ gì nữa...

Sau buổi tiệc cuối năm, tôi không ngờ mình bị đẩy vào thế không lối thoát (Ảnh minh họa: ShutterStoc).
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy và thấy mình trong một phòng khách sạn, trên người không một mảnh vải che thân. Phải mất một lúc tôi mới có thể định hình được những gì mình đang đối mặt. Nhìn sang người bên cạnh, tôi gần như sụp đổ khi biết đó là anh. Cảm giác sợ hãi, lo lắng bao trùm lấy tâm trí.
Không dám gọi anh dậy, tôi mặc vội quần áo và rời khỏi đó nhanh nhất có thể. Những ngày sau đó, chúng tôi vẫn chạm mặt ở công ty nhưng cả hai im lặng, coi như không có gì xảy ra.
Tôi tự nhủ rằng đây chỉ là "tình một đêm" và cố không nghĩ đến nó. Mỗi người vẫn có cuộc sống riêng của mình.
Nhưng tôi đã nhầm. Khoảng 3 ngày sau, anh nhắn tin cho tôi. Ban đầu là hỏi han, rồi xin lỗi. Tôi trả lời rất chừng mực, chỉ mong câu chuyện sớm kết thúc.
Nhưng tin nhắn không dừng lại. Anh nhắc lại đêm hôm đó, nói rằng anh nhớ, rằng giữa chúng tôi có sự thấu hiểu đặc biệt. Anh bảo không nên làm mọi thứ phức tạp lên.
Tôi nói rõ rằng tôi không muốn nhắc lại chuyện đó nữa. Tôi nghĩ mình đã đủ dứt khoát. Cho đến một buổi trưa, giữa giờ làm, điện thoại tôi rung lên. Là một bức ảnh tôi nằm trên giường, không mảnh vải che thân. Khi nhìn thấy bức ảnh, tay tôi run lên, máu nóng dồn lên mặt.
Tôi ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt anh ta nhìn sang, không né tránh. Ánh mắt bình thản đến lạnh người. Lúc đó tôi hiểu, mọi thứ đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của mình nữa.
Từ hôm đó, mỗi lần điện thoại rung lên là tôi lại thấy tim mình thắt lại. Tôi không dám không đọc. Tôi sợ đồng nghiệp biết, sợ bị người khác đàm tiếu...
Anh ta vẫn tiếp tục nhắn tin yêu cầu tôi tiếp tục mối quan hệ, nếu không sẽ phát tán những hình ảnh nhạy cảm của tôi lên mạng. Tôi không muốn tiếp tục mối quan hệ này, cũng không muốn bất chấp để trở thành kẻ thứ 3 phá hoại gia đình người khác.
Tôi mong chờ tình yêu, một người đàn ông để gắn bó nhưng không cần một mối quan hệ tình cảm bị ép buộc và bị thao túng. Giờ tôi phải làm sao để thoát khỏi tình cảnh này?
Ngân Khuê
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.