Đưa 5 triệu đồng đi chợ mỗi tháng, vợ vẫn kêu tôi là người chồng keo kiệt
Mỗi ngày, tôi đi làm khi sương còn chưa tan, về nhà khi phố đã lên đèn, chắt bóp từng đồng để kiếm tiền lo cho vợ con. Còn vợ tôi ở nhà, mỗi ngày chỉ lo tính toán để bớt tiền ăn gửi về cho bố mẹ mình.
Tôi năm nay 33 tuổi, là công nhân của một nhà máy sản xuất giấy vốn đầu tư nước ngoài. Để có mức thu nhập 20 triệu đồng/tháng, tôi thường xuyên phải tăng ca, đi làm cả ngày chủ nhật.
Vợ tôi 27 tuổi, cùng quê với tôi. Chúng tôi quen nhau sau một lần tham gia họp Hội đồng hương. Gặp nhau đúng lúc cả hai còn độc thân lại đã đến tuổi lập gia đình nên hẹn hò, tìm hiểu không lâu thì quyết định cưới.
Sau khi cưới, vợ nhanh chóng có bầu. Mấy tháng đầu mang thai, cô ấy ốm nghén nặng, không ăn uống được gì, suốt ngày chỉ nôn khan và vò đầu bứt tóc vì đau đầu.
Cô ấy xin nghỉ không lương một tháng, nhưng sau đó không muốn đi làm nữa. Cô ấy bảo mệt, ăn còn không nổi, không có sức làm. Cô ấy muốn đợi sinh con xong rồi đi làm một thể.
Hai vợ chồng từ quê lên thành phố mưu sinh, đụng đến cái gì cũng tiền, từ nhỏ đến to hàng trăm khoản chi tiêu. Nếu một mình tôi đi làm e rằng quá nặng gánh. Nhưng nhìn vợ yếu ớt, lại nghĩ đến con, tôi cũng đồng ý cho vợ tạm nghỉ việc để dưỡng thai.

Hàng tháng nhận lương, sau khi trừ đi những khoản chi tiêu cố định như tiền nhà, điện nước, tiền gạo, tiền ga…tôi đưa vợ 5 triệu đồng để đi chợ mua thức ăn. Số tiền còn lại, tôi gửi tiết kiệm để phòng thân và lo cho cuộc sống sau này.
Tôi luôn dặn vợ, mình còn khó khăn, nhà chỉ có mỗi mình tôi đi làm, chi tiêu gì cũng phải căn ke. Cái gì cần mua thì mua, cái gì bớt được thì bớt. Ăn uống chỉ cần đủ no, có rau có thịt, không cần ngon, không cần sang.
Cứ đều đặn như thế, mỗi tháng tôi đưa vợ 5 triệu đồng mua thức ăn, bảo thiếu đủ thế nào thì bảo. Nhưng hầu như tháng nào vợ cũng kêu thiếu, đòi đưa thêm. Cô ấy viện đủ lý do nào là giá rau tăng, tiền gạo đắt, một quả cà chua với một cọng hành cũng hết chục nghìn.
Tôi kêu cô ấy tiết kiệm thì cô ấy dằn dỗi: “Anh thử cầm tiền đi chợ mà xem.” Cô ấy thừa biết, tôi đi làm từ mờ sáng, tối mịt mới về, thời gian đâu mà đi chợ, mà dò xem rau thịt đắt rẻ thế nào.
Sẽ chẳng có chuyện gì to tát nếu như vài hôm trước, tôi không vô tình phát hiện ra một chuyện. Chuyện là bố vợ tôi ốm, vợ xin tôi đưa thêm một ít tiền gửi về biếu ông. Tôi hỏi vợ cần bao nhiêu? Cô ấy nói chỉ cần 1 triệu đồng là được.
Thế nhưng, sau đó tôi vô tình đọc được tin nhắn của mẹ vợ: “Bố con chỉ ốm nhẹ thôi, sao con gửi tiền về nhiều thế, để dành mà tẩm bổ cho khỏe mẹ khỏe con”. Vợ tôi trả lời: “Có 3 triệu đồng chứ đâu mà nhiều. Tiền chúng con tiêu rồi lại làm ra, bố mẹ già rồi làm gì ra tiền”.
Đọc tin nhắn mà tôi tức nghẹn đến cổ. Vợ tôi nói 3 triệu đồng không nhiều. Vậy số tiền 3 triệu đồng ấy ở đâu ra? Tôi chìa điện thoại ra trước mặt vợ hỏi, cô ấy ấp úng giải thích: “Thì tiền chợ hàng tháng em để dành được, chứ anh nghĩ em lấy tiền đâu ra chứ”.
À, hóa ra vợ tôi bớt tiền chợ, giấu giếm “quỹ đen” để cho bố mẹ mình. Mỗi ngày, tôi đi làm khi sương còn chưa tan, về nhà khi phố đã lên đèn, chắt bóp từng đồng để kiếm tiền lo cho vợ con. Còn vợ tôi ở nhà, mỗi ngày chỉ lo tính toán chi tiêu thế nào để bớt tiền gửi về cho bố mẹ.
Thà rằng cô ấy đi làm, kiếm được tiền cho bố mẹ thì không nói làm gì. Đằng này, mỗi đồng là thời gian, công sức của tôi. Cô ấy lén cho bố mẹ mà không hỏi ý kiến tôi, như thế là không coi tôi ra gì.
Người ta vẫn nói “của chồng, công vợ" nhưng vợ tôi từ khi lấy tôi đâu đã làm gì mà có công. Thay vì tiết kiệm, cô ấy lại tỏ ra hào phóng như thể mình là người có tiền.
Tôi bảo vợ: “Hóa ra, mỗi tháng anh đưa em 5 triệu đồng vẫn là nhiều, còn dư để em để dành. Từ tháng sau, anh bớt đi 1 triệu đồng bỏ vào tiết kiệm. Tất cả các khoản anh đều đã lo rồi. Mỗi ngày anh còn ăn một bữa ở công ty, hai vợ chồng mỗi tháng ăn hết 4 triệu đồng vẫn là nhiều.”
Vợ tôi nghe xong thì khóc, bảo tôi keo kiệt, tính toán chi li từng đồng với vợ. Rằng chồng người ta thì luôn làm mọi cách cho vợ mình sung sướng, còn tôi thì lúc nào cũng chỉ lo vợ mình sướng quá. Cô ấy nói hối hận vì không tìm hiểu kỹ, lấy phải một ông chồng keo kiệt như tôi.
Tôi thật không hiểu, vợ tôi còn muốn gì? Vợ người ta mang bầu, đi làm tới tận ngày sinh mới nghỉ. Còn vợ tôi thì vừa biết có con đã xin nghỉ việc. Chồng một mình đi làm lo toan mọi thứ. Vậy mà cô ấy còn trách móc.
Xin hỏi mọi người, vợ tôi lấy chồng xong, việc không muốn làm, cơm ăn áo mặc chồng lo vậy mà còn kêu khổ. Tôi không than vãn thì thôi, cô ấy than vãn cái gì? Có phải vợ tôi chính là kiểu “sướng quá hóa rồ” như mọi người thường nói hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.