Em bị bạn bè bắt nạt nhưng mẹ lại bênh vực người ngoài
Là con giữa, tôi lớn lên như một kẻ thừa thãi,hứng chịu đủ mọi sự bất công dù anh và em trai được nuông chiều.
Em là sinh viên, sắp tốt nghiệp đại học. Em cảm thấy khá ghét mẹ vì mẹ em thiên vị, thất hứa và thường xuyên nói nặng lời với em dù em chẳng làm gì sai. Vì em là con giữa nên không ai trong nhà quan tâm, từ bé đến lớn, mẹ hết thiên vị anh trai rồi lại đến em trai của em.
Còn nhớ cuối kỳ năm lớp năm và lớp chín, em đã hứa và móc ngoéo tay với mẹ rằng nếu em được học sinh xuất sắc, em sẽ được một cuốn sổ mới. Em ước như vậy bởi từ nhỏ đến lớn, em chưa bao giờ được một cuốn sổ nguyên vẹn và bình thường. Nhưng mẹ đã quên điều đó. Khi mới vào hè, em nói lại cho rõ về việc đó thì mẹ bảo rằng không hề có chuyện đó. Mẹ em nhớ rất lâu, ví dụ như việc em làm mất cái bút của anh trai, mẹ nhớ rõ mồn một dù chuyện đã xảy ra 10 năm rồi, còn em không hề nhớ. Nhưng lần này, mẹ lại cố lảng tránh em, khi em nói lại lần nữa, mẹ chửi thẳng vào mặt em.

Còn năm lớp ba, đó là vụ việc lớn nhất mà em chẳng bao giờ quên được. Chỉ vì một bài toán nâng cao, mẹ đã đánh và mắng em là: "Đồ vô dụng, đồ bỏ đi, tao nuôi mày tốn cơm tốn gạo quá". Lúc đó em còn bé, chuyện ấy đã làm tinh thần em sa sút và nghỉ học vài ngày.
Em còn hay bị bắt nạt trên lớp như bị lấy sách, đồ dùng cá nhân rồi ném xuống sân trường. Em đã nói với cô giáo, cô nói lại với mẹ em và mẹ của các bạn ấy. Mẹ các bạn hết lòng xin lỗi em, còn mẹ em lại bênh vực các bạn: "Trẻ con mà, có biết cái gì đâu, chị đừng có xin lỗi nó nữa, xin lỗi cũng chả có ích gì". Mẹ em còn chỉ trích và mắng em ngay giữa sân trường.
Em chưa biết và cũng chưa hề đụng đến game, vì thứ đó chỉ dành cho anh và em trai của em. Bây giờ mẹ mới đưa cho em một chiếc máy android cũ rích khiến em phải tự đi làm thêm để có tiền mua điện thoại mới. Chuyện còn dài nhưng cảm ơn mọi người đã kiên trì đọc hết những tâm tư của em.
Nam Anh