Hí hửng yêu được trai ngoan nhà giàu, tôi tái mặt khi gặp chị dâu anh ấy
Đúng lúc tôi và Kiên chuẩn bị rời khỏi nhà thì chị dâu anh ấy về tới. Vừa thấy khuôn mặt chị, tôi điếng người. Chị ấy cũng nhìn tôi, nét mặt không giấu vẻ kinh ngạc.
Tôi năm nay 26 tuổi, là nhân viên văn phòng, ngoại hình xinh đẹp, tính tình khá dễ chịu. Có lẽ vì ưu điểm này, từ thời mới bước chân vào đại học, tôi đã có nhiều chàng trai theo đuổi.
Những chàng trai tôi từng yêu có 2 kiểu. Người hiền lành, chu đáo thì xuất thân nhà nghèo, tương lai bấp bênh. Người giàu có, phóng khoáng thì lại chơi bời, lả lơi ong bướm.
Khi đó tôi còn ít tuổi, yêu thì yêu thôi, không nghĩ ngợi quá nhiều. Nhưng càng trưởng thành tôi càng nhận ra cái câu “phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng. Xinh đẹp, thông minh cũng không bằng may mắn” là hoàn toàn đúng.
Vậy nên, sau lần đầu tiên gặp Kiên, biết anh còn độc thân, tôi tự nhủ mình: “Mối ngon này nhất định không thể bỏ lỡ”. Kiên hơn tôi 1 tuổi, gốc thành phố, con nhà gia giáo. Bố mẹ Kiên là người có địa vị xã hội. Nhà Kiên có 2 anh em. Anh trai là bác sĩ, còn Kiên trước là biên dịch viên tiếng Hàn, sau này vì yêu nghề giáo nên quyết định đi dạy học.
Kiên kể, tính anh hồi nhỏ rất nhút nhát, ngại những chỗ đông người. Trở thành thầy giáo là một bước ngoặt lớn trong đời giúp anh vượt qua chính mình, trở nên tự tin hơn. Anh yêu nghề và làm nghề bằng tất cả tâm huyết của một thầy giáo trẻ.
Tôi quen nhiều đàn ông đủ để nhận ra Kiên là chàng trai hiếm trong giới trẻ bây giờ. Anh hiền lành, ít nói, chừng mực đúng kiểu một chàng trai lớn lên trong môi trường nề nếp, khuôn phép.

Chỉ vài tháng quen nhau, Kiên đã mê tôi như điếu đổ. Anh nói, kế hoạch của anh là sau 30 tuổi mới tính chuyện lập gia đình, nhưng khi gặp tôi, anh đã sớm nghĩ về “ngôi nhà và những đứa trẻ”.
Đối với một cô gái trẻ xuất thân tỉnh lẻ như tôi mà nói, không có một đối tượng nào tốt hơn Kiên để lấy làm chồng. Và tôi, tất nhiên đã luôn thể hiện là một cô gái thông minh, dịu dàng, đoan trang, tinh tế để có thể chiếm giữ trái tim anh.
Nhưng cuộc đời vốn không phải màu hồng như tôi nghĩ. Một lần, hai đứa hẹn hò đi chơi cuối tuần, Kiên thủ thỉ: “Vào nhà anh một chút cho biết, giờ này không có ai ở nhà đâu mà ngại”. Anh nói vậy là vì tôi luôn tỏ bày quan điểm, trước khi hai đứa xác định nghiêm túc, tôi sẽ không đến nhà anh.
Thật ra, tôi rất muốn được đến nhà, muốn biết nơi anh sống như thế nào. Và rồi không gian ấy thực sự đã không khiến tôi thất vọng. Một ngôi nhà bề thế, một không gian với đầy đủ nội thất sang trọng, tinh tế. Một gia đình mà bất cứ cô gái nào cũng ước mơ được bước chân về làm dâu.
Đúng lúc cả hai đang chuẩn bị rời khỏi nhà thì có một người xuất hiện. “Chị dâu anh đấy. Chị ấy cũng là bác sĩ. Bình thường giờ này chị ấy ở phòng khám”, lời Kiên vừa dứt thì chị bước vào nhà. Vừa thấy khuôn mặt chị, tôi điếng người.
Chị ấy cũng nhìn tôi, nét mặt không giấu vẻ kinh ngạc: “Em là…?”, Kiên nhanh nhảu tiếp lời: “Giới thiệu với chị, đây là Trang Anh, bạn gái của em. Em định đợi một dịp khác giới thiệu cô ấy với cả nhà. Nhưng hôm nay gặp đây, em xin giới thiệu với chị trước”. Trong khi đó, chân tay tôi như tê liệt, miệng cũng không thốt nổi lời nào.
Chị ấy rõ ràng cũng bất ngờ, sau đó bảo chúng tôi cứ tự nhiên, chị về lấy chút đồ rồi sẽ khóa cửa đi sau. Suốt buổi đi chơi hôm đó, tôi như kẻ mất hồn, đầu óc chỉ luẩn quẩn nghĩ về chị dâu của Kiên.
Thật ra, tôi không phải gặp chị ấy lần đầu mà đã từng gặp 2 lần trước đó. Cả hai lần gặp ấy đều trong hoàn cảnh không hề tốt đẹp: Tôi đi phá thai.
Như tôi đã nói ở trên. Tôi xinh đẹp và có nhiều chàng trai theo đuổi. Thời đại này, trai gái yêu nhau rồi có quan hệ thân mật không phải là điều gì xa lạ. Nhưng vì không chuẩn bị chu đáo cho những “cuộc yêu” nên tôi đã lỡ dính bầu tới tận 2 lần.
Thời điểm lỡ dính bầu ấy, cả tôi và bạn trai cũ đều chưa sẵn sàng cho chuyện kết hôn. Vậy nên, tôi chỉ còn cách phá bỏ. Lúc đầu, tôi định đến viện cho an toàn nhưng lại lo ngại chốn đông đúc, thủ tục rườm rà, phức tạp.
Vậy nên tôi đã lên tìm kiếm trên mạng và thấy một phòng khám về sản khoa có nhiều phản hồi tốt trên một diễn đàn của phụ nữ.
Lần đầu đối diện với tình huống ấy, tôi vừa lo lắng vừa sợ hãi. Nhưng nhân viên phòng khám đã hỏi han, tư vấn tận tình, còn động viên tôi. Chính chị ấy là người làm thủ tục cho tôi, hướng dẫn tôi “hít sâu, thở đều” khi thấy tôi vì quá căng thẳng mà huyết áp tăng vọt.
Lần thứ 2, cách lần thứ nhất khoảng 6 tháng, khi gặp tôi ở phòng khám, chị ấy nhìn tôi, ánh mắt có chút nghiêm khắc: “Em còn trẻ lại xinh đẹp, phá thai nhiều lần như thế rất nguy hiểm. Yêu đương thì nên cẩn thận, có gì chỉ đàn bà con gái là thiệt thòi thôi. Đừng để sau này bản thân phải hối hận”.
Lúc đó, tôi cũng thật thà tâm sự với chị: Bạn trai tôi không thích dùng biện pháp bảo vệ nên thường thì tôi sẽ dùng viên tránh thai khẩn cấp. Nhưng nhiều khi hai đứa đi chơi hoặc gặp nhau ở chốn riêng tư nên không kịp phòng bị. Lần này tôi cũng đã uống thuốc ngay sau khi “thân mật”, không hiểu sao vẫn “lỡ”.
Cho đến hôm nay tôi mới biết, hóa ra, bác sĩ sản khoa làm thủ thuật cho tôi trong 2 lần “bỏ con” kia chính là anh trai của Kiên, cũng là chồng chị ấy. Anh trai của Kiên có lẽ không biết tôi là ai trong hàng ngàn bệnh nhân, nhưng chị ấy chắc là chưa quên.
Cái ánh mắt lúc chị nhìn tôi chứng tỏ chị nhận ra tôi là ai. Một cô gái từng phá thai tới 2 lần, liệu gia đình anh có thể chấp nhận không?
Mấy ngày sau đó, tôi sống trong lo lắng. Tôi luôn dò hỏi Kiên về chị dâu của Kiên xem chị có nói gì về tôi không? Nhưng Kiên bảo, chị ấy chỉ nói: Yêu đương nghiêm túc thì nên tìm hiểu kỹ càng.
Đối với mọi người, đó chỉ là một câu khuyên nhủ rất bình thường, nhưng với tôi, nó là lời nhắc nhở hàm ý sâu xa mà bản thân tôi và chị hiểu rõ nhất.
Tôi yêu Kiên, không hẳn vì anh là con nhà gia giáo, giàu có. Mà vì tôi nhìn thấy rõ anh là một người đàn ông hiền lành, tử tế, ấm áp và đáng tin cậy. Tôi mong ước mình có một người chồng như thế và đã cố gắng để có được trái tim và tình yêu của anh. Nhưng trước tình cảnh này, tôi không chắc tình yêu của mình có thể đơm hoa kết trái.Tôi không thể nói với Kiên về quá khứ của mình vì biết rõ khó có chàng trai nào chấp nhận điều đó. Tôi định sẽ tìm chị dâu của Kiên, xin chị ấy cho mình một cơ hội. Tôi mong chị bỏ qua cho tuổi trẻ dại dột của mình mà giúp tôi giấu bí mật tội lỗi ấy.
Nhưng tôi chưa đủ can đảm làm vậy. Liệu với tư cách là một người phụ nữ, chị ấy có thể bao dung cho tôi một lần không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.