Không chờ vợ chồng sếp đi ăn sáng, tôi nhận những lời cay đắng

20/12/2025 18:00

Sếp quát tôi trước bao nhiêu người: “Em là nhân viên mà không đợi tôi được 10 phút, bắt tôi đợi em? Em không tôn trọng cấp trên".

Sống giữa lòng Sài Gòn nhộn nhịp và xa hoa, việc cân bằng được cán cân công việc và gia đình chưa bao giờ là điều dễ dàng. Tôi từng dành tuổi trẻ, ròng rã nhiều năm trời để bán đi sự tự do và thời gian quý báu của mình, chỉ để đổi lấy sự ngột ngạt và những đánh giá bất công. Tôi sẽ mãi không quên những năm tháng "bán mình" cho 3 ca làm việc. Tôi bắt đầu những bước chân đầu đời bằng công việc tư vấn tại một trung tâm tin học. Lịch làm việc dày đặc từ thứ hai đến thứ 7, chia đều cho 3 ca: sáng từ 7h, chiều từ 13h và tối kết thúc lúc 22h. Khi thành phố lên đèn rực rỡ nhất, cũng là lúc tôi mệt nhoài rời văn phòng.

Hồi đó, tôi luôn là người đến sớm, về trễ để dọn dẹp phòng ốc theo quy định "có mặt trước 15 phút và về trễ 15 phút". Dù có đồng nghiệp trực cùng, nhưng vì mình có gia đình, quen việc chân tay nên tôi luôn tự giác cầm chổi, giặt khăn lau. Vậy mà, sự tận tâm ấy lại bị vùi lấp bởi những định kiến vô hình. Có lần, khi tôi đang lúi húi giặt đồ lau dọn trong nhà vệ sinh, sếp đi xuống thấy bạn đồng nghiệp đã ngồi vào quầy, liền hỏi: "H đến rồi hả em? Chị T chưa đến à". Bạn ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Dạ". Thế là sếp mặc định tôi đi trễ, dù tôi là người đã làm sạch bóng căn phòng ấy từ trước đó.

TÔI LÀ CHUYÊN GIA ĐI TRỄ CỦA SẾP NHƯNG LÀ NGƯỜI MẸ LUÔN ĐÚNG GIỜ CỦA CON

Tôi vẫn vô tư bỏ qua vì tin rằng: mình làm gì lương tâm mình biết là đủ. Cái giá của việc nhẫn nhịn là sự leo thang của áp lực. Công ty yêu cầu làm cả chủ nhật cho các lớp cấp tốc, nhân viên văn phòng phải trực luân phiên. Một buổi sáng chủ nhật, ngày nghỉ hiếm hoi mà lẽ ra tôi được ở bên cô con gái chưa đầy hai tuổi, sếp yêu cầu tôi có mặt lúc 8h để kiểm tra lại kiến thức chuyên môn. Tôi đành gửi con cho chị chồng, tất tả đến công ty lúc 7h50. Trớ trêu, vợ chồng sếp đi ăn sáng chưa về.

Thấy đồng nghiệp đang làm việc và học viên đang học, tôi tranh thủ ra ngoài ăn sáng cạnh công ty tới 8h10 quay lại. Đón chờ tôi không phải là một buổi kiểm tra chuyên môn mà là cuộc họp phê bình thái độ. Sếp quát tôi trước bao nhiêu người: "Em là nhân viên mà không đợi tôi được 10 phút, em bắt tôi phải đợi em? Em không tôn trọng cấp trên. Em là chuyên gia đi trễ trong cái công ty này". Cụm từ "chuyên gia đi trễ" như một cái tát vào sự tự trọng của tôi. Bao năm cống hiến, những buổi dọn dẹp thầm lặng, những ca làm thông trưa quá tối... tất cả bị xóa sạch chỉ vì 10 phút sếp không thấy tôi đứng đợi.

Uất ức trào dâng, tôi phản kháng: "Anh dựa vào đâu để nói em là chuyên gia đi trễ? Anh in bảng chấm công ra đi ạ". Trong khi chờ đợi máy in (mà cuối cùng vợ sếp báo là đã hỏng), tôi đã trút hết nỗi lòng về những bất công, những buổi làm thêm không lương, không phụ cấp. Sau cú ném chậu cây đầy thịnh nộ của sếp và lời thách thức: "Không phục thì nghỉ", tôi đã chọn cách dứt khoát: "Dạ, em nghỉ ngay hôm nay". Bước ra khỏi cửa công ty, tôi hít một hơi thật sâu. Không khí ở ngoài vẫn ngột ngạt nhưng lòng tôi nhẹ bẫng. Ngày hôm đó, tôi mất một công việc, nhưng tìm lại được chính mình.

Giờ đây ở tuổi 35, tôi sống một cuộc đời "chậm" hơn nhưng "đậm" hơn. Tôi làm công việc văn phòng với khung giờ từ 10h sáng đến 16h chiều, khoảng thời gian vừa đủ để hoàn thành trách nhiệm với xã hội, cũng vừa vặn để tôi có mặt ở cổng trường khi các con tan học, tham gia cùng các con trong lớp học kỹ năng sống ngoại khóa cuối tuần. Ở công ty mới, sếp của tôi không làm giáo dục, nhưng anh chị thực sự là những người thầy dạy tôi về sự tôn trọng và thấu hiểu; dạy tôi biết cân bằng giữa công việc và gia đình. Trong căn nhà nhỏ của mình, tôi không còn là "chuyên gia đi trễ" của sếp, mà là người mẹ luôn đúng giờ trong mọi khoảnh khắc lớn lên của con.

Thu nhập hiện tại có thể không khiến nhiều người trầm trồ, nhưng với tôi, hạnh phúc không nằm ở những con số nhảy múa trên bảng lương, mà nằm ở sự bình yên trong tâm trí và sự thong dong khi được nhìn con trưởng thành mỗi ngày. Sài Gòn vẫn thế, vẫn hối hả và xa hoa, nhưng giữa dòng đời vội vã ấy, tôi đã chọn cho mình một lối rẽ riêng, lối rẽ của sự cân bằng và tự do.

Huyền Trang

Theo vnexpress.net
https://vnexpress.net/khong-cho-vo-chong-sep-di-an-sang-toi-nhan-nhung-loi-cay-dang-4996264.html
Copy Link
https://vnexpress.net/khong-cho-vo-chong-sep-di-an-sang-toi-nhan-nhung-loi-cay-dang-4996264.html
    Nổi bật
        Mới nhất
        Không chờ vợ chồng sếp đi ăn sáng, tôi nhận những lời cay đắng
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO