Không được mẹ yêu thương nhưng tôi lại gặp nhiều may mắn
Ngày bé, trong mỗi bữa cơm trưa, anh được ăn một quả trứng, còn tôi thì không.
Khi tôi lên 5 tuổi, bố đột ngột qua đời. Lúc đó, tôi chẳng biết gì về sự ra đi của một con người, vẫn vui vẻ sang nhà bạn hàng xóm rủ đi chơi vì lúc đó bố tôi mất ở cơ quan, chỉ có mẹ và anh được đón đi, tôi còn bé nên vẫn ở nhà. Bà nội thấy tôi vừa khóc vừa mắng: Bố chết mà không biết khóc. Tôi òa khóc nhưng không phải khóc vì bố mất mà khóc vì bị bà mắng. Đúng là tụi nhỏ, lúc nhỏ thì nỗi buồn nhỏ, lúc lớn thì nỗi buồn lớn.
Năm tôi học lớp hai, một buổi sáng, tôi chạy từ trên nhà xuống bếp, mẹ nhìn thấy tôi đi xuống thì giục anh trai tôi: ăn nhanh lên không nó xuống. Tôi nghe thấy câu như vậy lại lặng lẽ đi lên. Giờ tôi vẫn còn nhìn thấy hình ảnh mình khi đó, thật là ngượng ngùng dù diễn ra thường xuyên. Ngày bé, trong mỗi bữa cơm trưa, anh được ăn một quả trứng, còn tôi thì không. Tôi chẳng hiểu lý do vì sao nhưng cũng chẳng hỏi. Tôi tự đi xin một chú chó về nuôi và tôi lại có niềm vui mỗi ngày.

Khi biết mình đỗ đại học, người đầu tiên tôi báo điểm là mẹ, nhưng nét mặt của mẹ lại chẳng vui, còn bảo luôn với tôi một câu: Anh mày chăm học lại chẳng đỗ. Ngày xưa ở làng có con đỗ đại học, mọi người thường mua bánh kẹo để mời họ hàng đến chia vui, mẹ tôi không làm việc đó nhưng tôi làm, tôi tự mua bánh kẹo, tự đến từng nhà họ hàng để mời. Sau này học đại học, nhớ nhà nên có bạn rủ là tôi lại về quê cùng, nhưng mẹ bảo về ít thôi, tốn tiền, nhưng nhà tôi đâu có nghèo đến vậy. Khi ra trường, tôi nộp hồ sơ xin dạy ở một trường đại học có tiếng. Trước khi đi thi, mẹ bảo tôi: Có đỗ đâu mà thi làm gì. Nhưng tôi lại đỗ, đúng là tôi cũng may mắn nhưng không thể phủ nhận sự cố gắng của mình.
Nếu bạn đang làm cha mẹ, sẽ thấy con cái cũng cho cha mẹ rất nhiều cơ hội, nhưng họ lại bỏ qua cơ hội hết lần này đến lần khác. Và sợi dây gắn kết đã bị đứt từ lúc đó. Từ lúc đó trở đi, tôi không còn tâm sự với mẹ, cũng chẳng thích ngồi nói chuyện với mẹ dù bà rất hãnh diện về tôi, nhưng trong tôi chỉ còn sự biết ơn. Bạn à, nếu bạn là người không được bố mẹ yêu thương nhất thì chắc hẳn bạn cũng sẽ gặp nhiều may mắn giống tôi. Giờ đây tôi đã có những đứa con luôn nói: Con yêu mẹ nhất trên đời mỗi ngày.
Ngọc Trang