Không ngủ chung giường với chồng vì vẫn nhớ đến người yêu cũ 20 năm trước
Nhiều đêm cô đơn, hình bóng người yêu cũ lại hiện lên trong tâm trí tôi rõ ràng hơn bao giờ hết. Hai mươi năm trôi qua, tôi chưa từng quên anh dù chỉ một ngày.
Hai mươi năm trôi qua nhưng tôi vẫn luôn nhớ về mối tình đầu thời trung học, nhớ về cảm xúc trong trẻo và những lời hứa hẹn mà tôi và bạn trai cũ từng nói với nhau.
Giờ đây, khi đã là một người phụ nữ trưởng thành, tôi hiểu đó chỉ là tình cảm non nớt. Nhưng không hiểu vì sao, thời gian trôi qua đã lâu như vậy nhưng mọi thứ không thể xóa khỏi ký ức tôi.
Tôi năm nay 36 tuổi, đã lập gia đình được 10 năm, có 2 con. Chồng tôi và tôi cùng học ngành tài chính. Ra trường, tôi làm ở một ngân hàng tư nhân, còn chồng trở thành giảng viên.
Cuộc sống hôn nhân của tôi về cơ bản không có những mâu thuẫn lớn, kinh tế tương đối ổn định, con cái ngoan ngoãn. Vợ chồng tôi đều có những đóng góp cho gia đình, độc lập về tư duy và cả tài chính.
Nhưng từ rất lâu, mọi thứ trở nên bình lặng đến tẻ nhạt.
Từ sau khi sinh 2 con nhỏ, tôi dần mất cảm xúc với chồng, ít giao tiếp sâu, ít hẹn hò, mỗi ngày qua đi chỉ trao đổi những chuyện sinh hoạt, con cái.

Hai mươi năm trôi qua, tôi vẫn nhớ về mối tình đầu thời trung học (Ảnh minh họa: Pinterest).
Chuyện sinh hoạt vợ chồng của tôi cũng thưa thớt. Tôi hầu như không có cảm hứng gần chồng. Có giai đoạn, chồng tôi gây sức ép, bắt tôi đi khám bệnh lãnh cảm để cải thiện, nhưng cũng không có hiệu quả. Sau này, vợ chồng tôi ngủ riêng mỗi người một phòng.
Trong thâm tâm, tôi biết rõ hơn ai hết vì sao mình không có cảm xúc khi bên cạnh chồng, cũng không cố gắng để kết nối lại. Dù đã kết hôn 10 năm, thực sự tôi chưa bao giờ thấy mình yêu anh ấy. Hành trình từ lúc quen biết cho đến khi về chung nhà, xây dựng tổ ấm, mọi thứ dừng ở hai từ "an toàn, đúng thời điểm".
Tôi không thực sự yêu chồng, vì tôi vẫn còn cảm xúc và nhớ về Nguyên - người yêu cũ. Tôi quen Nguyên từ năm 16 tuổi. Anh trên tôi một khóa ở trường cấp 3. Chúng tôi tình cờ làm quen trong một trận thi đấu bóng đá. Anh thu hút tôi bởi vẻ đẹp trai, nam tính, còn tôi khi ấy cũng là hot girl của lớp.
Thời điểm đó, chúng tôi chỉ là những cô cậu học trò ngây thơ. Tôi từng chờ anh tan học, từng đạp xe ngang nhà anh chỉ để nhìn lên khung cửa sổ và đoán xem anh đang làm gì. Những cuộc điện thoại đến khuya, những buổi chở nhau bằng xe đạp dưới mưa, những lần ngồi quán cà phê ngắm đường phố đông đúc. Niềm hạnh phúc với chúng tôi ngày ấy thật sự đơn sơ.
Mối tình đầu của tôi kéo dài 2 năm, nhưng sự rung động đầu đời khắc sâu trong tôi đến mãi sau này. Sau khi anh tốt nghiệp cấp 3, chúng tôi chia tay. Nguyên ra nước ngoài sống và làm việc, xa tôi gần nửa vòng trái đất.
Khi đó, tôi còn quá trẻ để hiểu rằng, có những cuộc chia ly không hẹn ngày gặp lại. Nỗi đau về cuộc chia tay với mối tình đầu khiến tôi suy sụp một thời gian. Tôi từng nghĩ sẽ đợi anh về, nhưng rồi khoảng cách và thời gian đã dập tắt ý nghĩ ấy.
Lên đại học, tôi bắt đầu có những niềm vui khác, quen những người khác, cố gắng sống như một người trưởng thành và tìm cách quên hình bóng anh. Thế nhưng, có một điều không thể phủ nhận rằng suốt những năm tháng ở ngưỡng cửa trưởng thành và đến tận sau này, tôi vẫn thường nghĩ về Nguyên như một chốn bình yên trong trái tim.
Mỗi khi mệt mỏi, cãi nhau với bạn trai và sau này là với chồng, tôi lại nhớ về mối tình đầu ngọt ngào của mình. Cái cảm xúc hồi hộp như muốn vỡ tung khi lần đầu được Nguyên nắm tay, cái vuốt tóc dịu dàng của anh dưới cơn mưa năm nào là những điều tôi không thể tìm lại được ở những mối tình sau này.
Nguyên tồn tại như hình xăm trong tâm trí mà tôi không thể xóa nhòa. Thậm chí nhiều lần, tôi ở bên những người bạn trai khác mà vẫn nhớ đến anh.
Chúng tôi hầu như ít liên lạc. Thi thoảng trong một số dịp sinh nhật, ngày Tết, Nguyên nhắn tin hỏi thăm tôi. Không biết duyên số trùng hợp thế nào, khi anh cưới vợ, thì vài tháng sau đó tôi cũng lập gia đình.
Ngày lên xe hoa, tôi rất bình thản, nghĩ rằng mọi thứ đến đúng thời điểm và tôi phải sang một trang mới cuộc đời. Nhưng đêm hôm đó, nhận tin nhắn “Anh mong em hạnh phúc” từ Nguyên, tôi đã ngồi khóc rất lâu. Lúc đó tôi mới biết rằng, thanh xuân của mình đã thực sự khép lại.
Bề ngoài, cuộc sống của tôi là niềm mơ ước của nhiều người. Nhưng không ai biết rằng nhiều đêm tôi nằm bên chồng mà thấy mình cô đơn đến lạ. Và chính trong những khoảnh khắc đó, hình ảnh người cũ lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Trong những giấc mơ, tôi vẫn gặp lại hình ảnh Nguyên năm xưa, anh mặc áo sơ mi trắng, đèo tôi trên chiếc xe đạp xanh da trời, cùng nhau băng qua nhiều con phố.
Tôi biết mình đang ngoại tình tư tưởng, đang sai với chồng. Nhưng tôi hầu như không bao giờ chủ động liên lạc dù tôi và Nguyên vẫn còn kết nối với nhau trên các nền tảng mạng xã hội. Tôi chỉ nghĩ về anh. Nghĩ về một thời mình từng được yêu theo cách đơn giản và chân thành nhất.Có lúc tôi tự hỏi, phải chăng tôi nhớ anh không phải vì còn yêu, mà vì tôi đang tiếc nuối chính mình của ngày xưa, khi trái tim chưa chai sạn, chưa bị tổn thương bởi thăng trầm cuộc sống.
Hai mươi năm qua, Nguyên chưa từng về Việt Nam. Anh hiện có quốc tịch ở nước ngoài, hạnh phúc bên vợ và các con. Tôi cũng không mong anh trở về. Tôi chỉ lặng lẽ dõi theo, mong anh sống khỏe mạnh ở nơi xa. Còn tôi, tôi đang học cách sống tiếp với cuộc hôn nhân này, học cách im lặng với những ký ức không thể nói cùng ai.
Người ta thường bảo tình chỉ đẹp khi dang dở. Tôi biết điều đó, nhưng tôi tin rằng cuộc đời ai cũng có thế giới riêng, những điều giữ kín trong tim.
Tôi không phản bội chồng, vẫn làm tròn nghĩa vụ của người vợ, người mẹ trong gia đình. Tôi chỉ muốn giữ lại một góc nhỏ về mối tình đầu chưa trọn vẹn, xem đó là niềm an ủi trong lúc yếu mềm nhất. Và có lẽ, đó là bí mật tôi sẽ mang theo đến hết cuộc đời.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.