Kiểm tra lịch sử đặt xe của người yêu, tôi điếng người khi biết sự thật

PV 30/12/2025 14:30

Tôi không lớn tiếng, chỉ nói vỏn vẹn: “Em cho anh xem lịch sử đặt taxi của em hôm qua”. Cô ấy sững lại như hiểu ra điều gì đó.

Tôi năm nay 30 tuổi, người yêu tôi 25 tuổi. Tôi và cô ấy quen nhau hơn 2 năm, từ khi còn làm chung công ty. Chúng tôi yêu nhau công khai, đồng nghiệp trong công ty đều biết. Tôi cứ ngỡ rằng, một mối quan hệ công khai thì sẽ không có chỗ cho những góc khuất. Nhưng tôi đã lầm.

Người yêu tôi là kiểu con gái nhanh nhẹn, khéo léo và rất biết cách làm chiều lòng người khác. Trong công việc, cô ấy được đánh giá cao và khá được lòng cấp trên. Tôi tự hào về điều đó và cũng tin rằng một người con gái giỏi giang, biết đối nhân xử thế như vậy, sẽ không dễ bị cuốn vào những điều sai trái.

Tuy nhiên, cuối năm nay, công ty cô ấy thông báo cắt giảm nhân sự và người yêu tôi bất ngờ có tên trong danh sách. Tôi vô cùng lo lắng cho cô ấy vì thời điểm cuối năm "nhảy việc" ở đâu cũng khó.

Kiểm tra lịch sử đặt xe của người yêu, tôi điếng người khi biết sự thật - 1

Tôi lo lắng khi người yêu bị cắt giảm nhân sự (Ảnh minh họa: TD)

Trái lại, điều khiến tôi thấy lạ lùng nhất là cô ấy không hề buồn bã hay tiếc nuối gì. Cô ấy chỉ bực bội vì phong bì trợ cấp thôi việc không đủ "dày".

Cầm trên tay phong bì còn nguyên vẹn, cô ấy thở dài: "Chán sếp quá. Phong bì này chắc chỉ tầm 3 - 5 triệu đồng, không đủ làm em hết giận. Nếu 10 triệu đồng thì may ra".

Câu nói nửa đùa nửa thật ấy như thể chứng minh người yêu tôi đã quen với việc nhận phong bì của sếp. Một cảm giác khó chịu mơ hồ bắt đầu len vào trong tôi, dù lúc đó tôi vẫn cố tự trấn an rằng mình đang nghĩ quá nhiều.

Tuần đầu tiên sau khi nghỉ việc, mọi thứ diễn ra bình thường. Người yêu tôi bắt đầu gửi hồ sơ xin việc đi khắp nơi. Tôi cũng cố gắng nhờ một vài mối quan hệ để tìm thêm công việc phù hợp với em.

Tối đó, cô ấy nhắn tin: "Tối nay, em đi ăn chia tay với đồng nghiệp nhé". Tôi hỏi lại theo phản xạ: "Có sếp em không?". Đáp lại, người yêu tôi chỉ trả lời chung chung: "Mọi người đi đông đủ mà".

Cô ấy còn bảo sẽ ăn ở quán gần công ty, chắc khoảng 9-10h là xong. Tôi gật đầu, tạm yên tâm. Thế nhưng đến 10h tối, tôi gọi điện thì không thấy cô ấy bắt máy. Tôi nghĩ có thể ồn ào quá nên không nghe thấy. Đến 11h, tôi cố gọi video lại, nhưng chuông chỉ đổ vài hồi rồi tự ngắt.

Tôi nhắn tin: "Khi nào em về nhà thì nhớ gọi cho anh nhé. Anh chờ em rồi mới ngủ". Không một tin nhắn hồi âm. Lòng tôi trở nên bất an. Tôi vội vàng thay quần áo, chạy xe qua chung cư của cô ấy.

Lên tới cửa phòng, tôi bấm chuông mãi nhiều lần mà không thấy ai ra mở cửa. Tôi cuống cuồng gọi điện liên tục, vẫn không thấy ai bắt máy, chỉ thấy tin nhắn hiện "đã gửi".

Tôi tức giận, chặn hết mọi liên lạc từ người yêu. Tôi nghĩ, nếu cô ấy thực sự không có gì khuất tất, cô ấy sẽ tìm cách liên lạc với tôi.

Chiều hôm sau, khi tôi vừa đi làm về, cô ấy đứng trước cửa nhà tôi. Vừa thấy tôi, cô ấy lao tới ôm chầm lấy, đôi mắt đỏ hoe, gương mặt hốc hác như vừa trải qua một đêm không ngủ.

Cô ấy liên tục xin lỗi, nói rằng đêm qua đã về nhà nhưng vì say quá, ngủ li bì tới sáng, không nghe thấy chuông điện thoại. Tôi nhìn cô ấy rất lâu. Hai năm yêu nhau, tôi biết khi nào cô ấy nói dối.

Tôi không lớn tiếng, chỉ nói vỏn vẹn: "Em cho anh xem lịch sử đặt taxi của em hôm qua". Cô ấy sững lại như hiểu ra điều gì đó. Không gian giữa hai người thoáng chốc im lặng.

Cô ấy cúi đầu, nước mắt rơi nhiều hơn, không còn đủ bình tĩnh để chống chế. Cuối cùng cô ấy thừa nhận rằng đêm đó vì say quá nên đã ngủ lại nhà sếp, nhưng chỉ là ngủ thiếp đi chứ không có chuyện gì xảy ra.

Cô ấy nói: "Lỗi là do em say quá. Em chỉ ngủ lại đó thôi, không liên quan gì tới sếp cả. Em nói vì sợ anh hiểu lầm. Chuyện của hai đứa mình, mình tự giải quyết với nhau là được".

Mọi lời giải thích lúc này của người yêu dường như đều yếu ớt. Tôi nhắn tin thẳng cho sếp của người yêu, nói rằng tôi cần gặp để nói chuyện. Vài phút sau, anh ta trả lời lại: "Giữa tôi và cô ấy không có chuyện gì. Hai người tự giải quyết với nhau đi. Tôi không quan tâm!".

Câu trả lời ngắn gọn, dửng dưng, như thể mọi chuyện đều đã rõ ràng khiến tôi lạnh người. Một người khẳng định "không liên quan", một người nói "không làm gì sai". Còn tôi, dường như lại là kẻ duy nhất đứng ngoài chuyện ấy.

Người yêu tôi ngồi trước mặt, liên tục xin lỗi, xin tôi đừng làm lớn chuyện. Tôi nhìn màn hình điện thoại, lại nhìn người yêu. Kể từ khoảnh khắc cô ấy qua đêm ở nhà một người đàn ông khác, dù cho giữa họ thực sự không có gì, thì niềm tin trong tôi cũng đã rạn vỡ.

Nếu tiếp tục, tôi sẽ phải đối diện với sự hoài nghi mỗi ngày. Còn dừng lại … 2 năm yêu nhau sẽ trở thành vô nghĩa. Tôi tự hỏi, khi niềm tin đã không còn nguyên vẹn, liệu tình yêu
có đủ sức để "vá lại vết nứt" hay không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/kiem-tra-lich-su-dat-xe-cua-nguoi-yeu-toi-dieng-nguoi-khi-biet-su-that-20251230114248930.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/kiem-tra-lich-su-dat-xe-cua-nguoi-yeu-toi-dieng-nguoi-khi-biet-su-that-20251230114248930.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Kiểm tra lịch sử đặt xe của người yêu, tôi điếng người khi biết sự thật
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO