May mắn vì bố không nghe tôi bán đi 200 m2 đất
Tôi từng bàn với bố tính bán đi một nửa để làm nhà và có dư tiền kinh doanh.
Nhà tôi cũng có 400 m2 đất ven đô. Gần 20 năm trước, khi ấy tôi mới 30 tuổi, cái tuổi rất nhiều hoài bão nhưng kinh nghiệm sống chưa nhiều, tôi cũng bàn với bố tính bán đi một nửa để làm nhà và có dư tiền kinh doanh. Cũng may là sự việc không thành. Công việc của tôi vẫn đi làm văn phòng và có tiền xây nhà trên mảnh đất đó, thêm vài mảnh đất tự bản thân mua được. Vợ chồng tôi đã mua nhà ở trung tâm để thuận lợi cho việc học hành của các con.

Đến giờ mảnh đất ấy đã sang tên cho tôi (vợ không đứng tên cùng, vợ hiểu đó là tài sản thừa kế đời ông cha, sau cũng để lại cho con). Tôi nhiều lần nghĩ sau này sẽ xây nhà cho thuê ở một phần đất ấy vì nếu bỏ không rất lãng phí. Vậy nên tôi cũng hiểu được tâm tư của vợ chồng tác giả bài viết: Đau đáu về khối tài sản của bố mẹ chồng. Tôi nghĩ để chồng tác giả nói với ông bà chia sớm phần đất thừa kế của chồng và đứng tên một mình chồng tác giả thôi (đứng tên cả vợ, ông bà và anh trai sẽ không yên tâm, đó cũng đúng về tình và lý). Khi được thừa kế rồi, lúc đó vợ chồng tự suy tính.
Đức Trọng