Mừng cưới bạn 2 chỉ vàng, 5 năm sau, bạn mừng lại khiến tôi lặng người
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình buồn đến vậy chỉ vì… một chiếc phong bì mừng cưới.
Năm năm trước, bạn tôi cưới. Chúng tôi chơi với nhau từ thuở còn chật vật, từng ngồi quán cóc nói chuyện làm ăn, từng vay mượn nhau vài trăm nghìn. Ngày bạn báo tin cưới, tôi không đắn đo nhiều, lập tức về dự.
Khi đó tôi chưa khá giả, lương đủ sống, tiết kiệm chẳng được bao nhiêu. Nhưng nghĩ đến bạn thân, tôi quyết định mừng 2 chỉ vàng.
Thời điểm ấy, giá vàng khoảng 48-50 triệu đồng/lượng, tức 2 chỉ cũng gần 10 triệu đồng. Với tôi lúc đó, đó là số tiền không nhỏ. Nhưng tôi mừng bằng sự vui vẻ, không toan tính, cũng chưa từng nghĩ sau này sẽ có ngày so đo lại.

Tôi không dám tin khi mở phong bì mừng cưới (Ảnh minh họa: Pexel).
Sau đám cưới, bạn làm ăn phất lên rất nhanh. Nhà to, xe đẹp, cuộc sống dư dả thấy rõ. Tôi mừng cho bạn, thật lòng. Chúng tôi ít gặp nhau hơn vì ai cũng bận, nhưng trong tôi, bạn vẫn là bạn thân, là người mình tin.
Rồi đến ngày tôi cưới.
Tôi không mong bạn phải mừng lại bằng vàng, cũng chẳng cần đúng 2 chỉ. Tôi chỉ nghĩ đơn giản, bạn sẽ mừng tôi bằng sự thoải mái của hiện tại, bằng tình nghĩa của ngày xưa. Thứ người ta mừng trong một đám cưới, suy cho cùng, là niềm vui và lời chúc phúc, chứ đâu phải một khoản hoàn trả.
Nhưng khi mở phong bì ra, tôi lặng người.
Số tiền bên trong đúng bằng giá trị 2 chỉ vàng… cách đây 5 năm, không hơn, không kém, tròn trịa lạ lùng. Rõ ràng là bạn đã tính toán kỹ. Giá vàng thời điểm đó bao nhiêu, bạn nhân lên, trừ đi và bỏ đúng số tiền bằng giá trị 2 chỉ vàng năm đó tôi mừng bạn. Chứ bạn không mua lại 2 chỉ vàng của hiện tại để tặng tôi.
Tôi không buồn vì tiền ít hay nhiều. Tôi buồn vì cảm giác mình vừa nhận lại một khoản “trả nợ”, chứ không phải một lời mừng cưới. Hóa ra, món quà năm xưa trong ký ức của bạn không phải là sự chia sẻ, mà là một con số nằm im đâu đó chờ ngày trả lại.
Tối hôm đó, tôi lên Facebook viết vài dòng vu vơ, không nhắc tên ai, chỉ nói về chuyện mừng cưới và cách người ta nhìn tình bạn qua tiền bạc.
Tôi không ngờ bạn vào bình luận: “Bạn ơi, vàng đắt, đừng so đo quá. Nếu ngày trước bạn mừng người ta 1 cây vàng thì bây giờ người ta cũng phải mừng lại bạn 1 cây vàng sao? Bạn có biết vàng giờ bao nhiêu không? Vậy thì bạn giàu to hay là bạn khôn quá?”.
Tôi đọc mà cảm thất quá bất ngờ. Người bạn thân thiết mà tôi từng tin tưởng, không chút tính toán bây giờ lại thế này sao? So với bạn về kinh tế, tôi còn thua xa. Bạn nhà lầu, xe hơi, còn tôi vẫn phải ở trong căn hộ nhỏ trả góp hằng tháng. Vậy mà bạn lại có thể thốt ra những lời như vậy?
Không phải vì bị chê trách, mà vì tôi nhận ra, chúng tôi đã không còn đứng chung một phía. Tôi nghĩ đến tình nghĩa, bạn nghĩ đến giá vàng. Tôi coi đó là mừng, bạn coi đó là món nợ phải trả. Tôi đang nói về cảm xúc, còn bạn thì nói về phép tính.
Bạn không sai, bạn tính rất chuẩn. Nhưng có những thứ, càng tính kỹ bao nhiêu, càng làm người khác lạnh lòng bấy nhiêu.
Sau chuyện đó, tôi không cãi, cũng không giải thích. Tôi hiểu, có những mối quan hệ không tan vỡ bằng một trận cãi vã, mà chỉ lặng lẽ rạn nứt sau một khoảnh khắc. Và cũng có những người, càng giàu lên thì càng chặt chẽ, đến mức quên mất sự rộng rãi tối thiểu trong tình cảm.
Tôi không tiếc 2 chỉ vàng năm ấy. Tôi chỉ tiếc một tình bạn mà tôi từng nghĩ sẽ không cần phải quy đổi ra tiền. Đôi khi, điều khiến người ta đau nhất không phải là mất mát vật chất, mà là khoảnh khắc nhận ra, hóa ra, trong lòng người kia, mình chỉ đáng giá đúng bằng con số đã từng bỏ ra.
Và từ hôm đó, tôi học được một điều, có những tình bạn, không mất đi vì nghèo hay giàu, mà mất đi vì cách người ta đối xử với nhau khi đã đủ đầy.
Tôi cũng buông nhẹ lòng vì dù sao, cuộc sống là muôn hình vạn trạng. Con người ta thay đổi cũng là chuyện bình thường. Huống hồ, ngoài kia còn biết bao nhiêu mối quan hệ, đâu phải ai cũng trân trọng người cũ…
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.