Người bạn Pháp sửng sốt khi biết đám cưới tôi mời 600 khách
Anh bạn người nước ngoài tròn mắt khi nghe 'quy mô' khách mời đám cưới của tôi lên đến 600 người.
Có lần trong giờ nghỉ trưa ở công ty, tôi kể với một đồng nghiệp người Pháp về đám cưới của mình ở quê. Anh ấy sắp lập gia đình nên câu chuyện nhanh chóng xoay quanh chuyện cưới xin ở mỗi nước.
Tôi hỏi vui: "Đám cưới anh mời bao nhiêu người". Anh trả lời: "Chắc khoảng 30 người thôi, chủ yếu là gia đình và vài người bạn thân".
Đến lượt tôi kể lại, tôi nói rằng ở quê tôi, một đám cưới bình thường cũng phải vài trăm khách. Đám cưới của tôi ngày trước, nếu tính đủ hai bên họ hàng, bà con lối xóm, bạn bè... thì con số lên đến khoảng 600 người.
Anh bạn người Pháp nhìn tôi một lúc khá lâu, rồi hỏi lại để xác nhận rằng anh không nghe nhầm: "Sáu trăm người thật à?". Không phải anh ngạc nhiên vì nghĩ người Việt ít mối quan hệ. Ngược lại, anh hiểu rằng ở đâu cũng có họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp. Điều khiến anh bất ngờ là quy mô của một đám cưới lại có thể lớn đến như vậy.
Câu chuyện nhỏ này khiến tôi suy nghĩ khá nhiều. Ở nhiều vùng quê Việt Nam, đám cưới từ lâu không chỉ là chuyện của hai gia đình. Nó còn là chuyện của cả họ, cả xóm, thậm chí cả một mạng lưới quan hệ xã hội. Mời ít quá thì sợ mất lòng, mời không đủ thì ngại khó nhìn mặt nhau sau này, hoặc cố chấp mời bất kể thân sơ vì phong bì, thế là danh sách khách cứ dài dần.
Có những đám cưới mà cô dâu chú rể không hề quen quá nửa số người đến dự. Khách đến chủ yếu vì quan hệ với bố mẹ, họ hàng, hoặc đơn giản là "hôm trước nhà mình đi ăn cưới người ta rồi".
Nhìn bề ngoài, đám cưới đông vui là điều đáng mừng. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, nhiều người trong cuộc lại mang một tâm trạng khá nặng nề. Gia đình phải lo hàng chục, thậm chí hàng trăm mâm cỗ.
Chủ nhà chạy ngược chạy xuôi từ sáng đến tối. Khách thì ăn vội, uống vội rồi ra về, đôi khi chưa kịp nói với cô dâu chú rể một câu tử tế. Tôi ngày trước cũng từng ý kiến về khách mời đám cưới của mình, nhưng bố mẹ bảo "đây là chuyện của bố mẹ", nên thôi.
Trong khi đó, ở nhiều nước, đám cưới thường được tổ chức nhỏ gọn hơn rất nhiều. Không phải vì họ ít quan hệ, mà vì họ xác định rõ đây là một dịp mang tính cá nhân, ngày vui của cô dâu chú rể và những người thật sự gần gũi.
Tất nhiên, mỗi nơi có một nền văn hóa khác nhau. Không thể lấy chuẩn mực của nước này áp lên nước khác. Với người Việt, việc mời đông khách phần nào cũng thể hiện sự hiếu khách và tinh thần cộng đồng.
Nhưng điều đáng suy nghĩ là liệu quy mô khách mời dự đám cưới có đang bị đẩy đi quá xa so với ý nghĩa ban đầu của nó? Đám cưới, suy cho cùng, là một ngày vui. Nhưng nếu ngày vui ấy trở thành gánh nặng tài chính, gánh nặng tổ chức và cả gánh nặng quan hệ, thì có lẽ đã đến lúc chúng ta nên nghĩ lại.
Sơn Bá