Người yêu mang đũa, thìa riêng khi đi ăn, tôi thấy sợ vì anh quá sạch sẽ
Anh quá kỹ tính trong việc ăn uống khiến tôi lo ngại và áp lực nếu tiến tới hôn nhân.
Tôi quen anh khi vừa bước sang tuổi 23. Tôi vẫn còn loay hoay với công việc chưa ổn định, thu nhập chỉ đủ sống, tương lai mờ mịt.
Anh xuất hiện với một bản lý lịch hoàn hảo. Anh 30 tuổi, ngoại hình sáng sủa, cao ráo, gương mặt thiện cảm. Anh có công việc tốt, thu nhập ổn định, tự mua được nhà, có xe riêng, sống độc lập và gần như không vướng bất kỳ ràng buộc gia đình phức tạp nào. Bạn bè tôi gọi anh là… "hàng hiếm". Nhiều người nhìn tôi bằng ánh mắt ghen tị. Ngay cả tôi, trong những ngày đầu yêu, cũng tin rằng mình là cô gái may mắn.

Người yêu tôi có ngoại hình đẹp trai, điều kiện kinh tế tốt nhưng lại quá kỹ tính trong chuyện ăn uống khiến tôi lo sợ (Ảnh minh họa: Knet).
Anh chu đáo, lịch sự và biết quan tâm. Anh không hút thuốc, không nhậu nhẹt, không la cà. Mỗi lần hẹn hò, anh luôn đến sớm hơn giờ hẹn, ăn mặc gọn gàng, nói năng vừa phải. Ở cạnh anh, tôi có cảm giác an toàn, yên tâm và được che chở.
Cho đến khi tôi bắt đầu nhận ra… anh quá sạch sẽ đến mức cực đoan.
Sự sạch sẽ của anh quá sức tưởng tượng của tôi. Anh luôn mang theo bộ đũa và thìa riêng mỗi khi ra ngoài ăn uống. Đó là một hộp nhỏ, được bọc cẩn thận trong túi xách, luôn đi cùng anh như một vật bất ly thân.
Những buổi đầu, tôi thấy điều đó hơi lạ nhưng vẫn dễ chấp nhận. Tôi nghĩ đơn giản rằng anh quan tâm đến sức khỏe, sợ mất vệ sinh và điều đó không có gì sai. Nhưng rồi, sự kỹ tính ấy dần vượt qua ranh giới của một thói quen bình thường.
Có lần, chúng tôi đã ngồi vào bàn trong một quán ăn quen. Món ăn đã gọi, nước đã mang ra, đột nhiên, anh sững lại. Anh nhớ ra mình để quên bộ đũa thìa ở nhà. Gương mặt anh thay đổi hoàn toàn, từ bình thản sang căng thẳng. Anh đứng dậy, thu dọn đồ và nhất quyết rời quán, dù tôi đã nói rằng quán rất sạch, anh vẫn nhất quyết không ăn. Bữa hẹn hôm đó kết thúc trong im lặng, tôi về với cái bụng đói và một cảm giác khó tả trong lòng.
Khi đi uống cà phê, anh cũng mang theo cốc riêng. Anh không bao giờ dùng cốc của quán, kể cả những quán sang trọng. Tôi đã quen với việc nhìn anh rửa lại cốc bằng nước nóng, lau khô cẩn thận rồi mới rót cà phê vào.
Dần dần, tôi nhận ra mình bắt đầu mệt mỏi dù anh vẫn rất tử tế, vẫn quan tâm tôi từng chút. Nhưng mỗi lần đi ăn, tôi luôn phải để ý xem anh đã mang đủ đồ chưa. Tôi ngại đề xuất những quán ăn vỉa hè, những món ăn đường phố mà tôi yêu thích.
Tôi không còn cảm giác thoải mái khi rủ anh đi đâu đó một cách ngẫu hứng. Mọi thứ phải được chuẩn bị trước, sạch sẽ đúng chuẩn của anh, nếu không, buổi gặp gỡ có thể kết thúc ngay lập tức.
Tôi đem câu chuyện này kể với bạn bè. Có người cho rằng tôi đang quá nhạy cảm. Họ nói rằng đó chỉ là thói quen giữ gìn sức khỏe, sống sạch sẽ thì có gì là xấu, lấy được người đàn ông như vậy là phúc phần. Nhưng cũng có người nhìn tôi rất lâu rồi nói rằng, nếu sống cả đời với một người quá kỹ tính, tôi sẽ khổ. Họ bảo rằng hôn nhân không chỉ là yêu, mà là khả năng chịu đựng những thói quen của nhau mỗi ngày.
Tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn về tương lai. Tôi tự hỏi nếu sau này kết hôn, liệu tôi có phải luôn sống trong trạng thái dè chừng. Liệu căn bếp có trở thành nơi đầy áp lực. Liệu những bữa cơm gia đình, những lần về thăm họ hàng, những chuyến du lịch có trở thành chuỗi ngày căng thẳng vì nỗi ám ảnh sạch, bẩn của anh.Điều khiến tôi băn khoăn nhất không phải là bộ đũa hay chiếc cốc. Mà là sự cứng nhắc khi anh không chấp nhận bất kỳ sự linh hoạt nào. Là việc anh sẵn sàng bỏ dở một cuộc hẹn chỉ vì dụng cụ ăn uống bị quên. Tôi sợ rằng, sau này, anh cũng sẽ bỏ dở nhiều thứ khác nếu chúng không vừa với tiêu chuẩn của anh.
Anh là mẫu người mà nhiều cô gái ao ước. Nhưng càng yêu, tôi càng thấy mình đứng trước một ngã rẽ khó khăn.
Cũng có thể, vấn đề nằm ở tôi, một người vẫn mong hôn nhân có chỗ cho sự tùy hứng, cho những điều không hoàn hảo và cả những bữa ăn đơn giản, chỉ cần đủ ấm áp.
Người yêu tôi đang muốn hai đứa tính chuyện kết hôn vào đầu năm sau. Nếu chần chừ, tôi sợ mình sẽ mất cơ hội. Nhưng nếu gật đầu, tôi cũng có sự gượng gạo trong lòng. Tôi không biết phải làm sao cho đúng đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.