Nói chia tay để lo sự nghiệp, vài tháng sau anh cưới bạn gái cùng cơ quan
Hai bên gia đình đã gặp nhau tính chuyện cưới hỏi, bạn trai tôi bỗng đòi chia tay với lý do muốn lo cho sự nghiệp, nhưng sự thật phía sau khiến tôi đau đớn.
Chia tay bạn trai cũ đã 6 năm, nhưng tôi vẫn chưa thể nuốt trôi được cục tức trong ngực mình bao năm nay vì lời nói dối của anh ta.
Tôi và người yêu cũ đều là dân tỉnh lẻ lên Hà Nội học tập, chúng tôi học chung trường đại học nhưng chuyên ngành khác nhau. Năm thứ 2 đại học, chúng tôi gặp rồi yêu nhau. Sau nhiều lần đưa đón xa nhau, cả hai quyết định chuyển về trọ chung.
Đó là quãng thời gian mà cả hai đều nghèo, nghèo theo đúng nghĩa đen. Có những hôm, bữa tối của chúng tôi chỉ là một gói mì tôm chia đôi, ăn trong căn phòng trọ chật hẹp, nóng bức. Nhưng khi ấy, tôi chưa từng thấy khổ. Bởi tôi tin rằng, những người đã cùng nhau đi qua tận đáy thiếu thốn thì sẽ không dễ buông tay nhau giữa đường.
Có lần anh nói không còn tiền mua áo khoác để đi làm thêm. Tôi đã lặng lẽ rút toàn bộ số tiền cuối cùng trong ví được bố mẹ gửi lên để mua cho anh một chiếc áo ấm. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, sau này khi có gia đình, những điều nhỏ nhặt ấy sẽ trở thành ký ức đẹp.
Chúng tôi từng tin mình là bến đỗ cuối cùng của nhau. Sau 4 năm yêu nhau, hai bên gia đình đã gặp mặt, đã dạm ngõ, bàn chuyện cưới xin. Trong mắt người ngoài, chúng tôi là một cặp đôi bền bỉ, cùng nhau trưởng thành từ nghèo khó.
Nhưng mọi thứ bắt đầu rạn vỡ kể từ khi anh đi làm. Anh thay đổi từng chút một, đủ rõ để trái tim tôi bắt đầu bất an. Điện thoại của anh không còn đặt hớ hênh trên bàn.
Anh mang theo nó cả khi vào nhà vệ sinh. Tin nhắn đến, anh liếc nhanh rồi úp màn hình xuống. Tôikhông còn được tự do cầm điện thoại của anh như trước.

Màu khung chat và cái tên "Chị yêu" cho tôi biết người đàn ông của mình đã thay đổi (Ảnh minh họa: Globalnews).
Anh làm trong ngành IT. Anh hiểu công nghệ. Anh có hàng chục cách để che giấu một bí mật. Nhưng có những thứ công nghệ không thể xóa được linh cảm của một người phụ nữ đang yêu và sắp mất đi người đàn ông của mình. Tôi bắt đầu thấy mình bị gạt ra khỏi thế giới của anh.
Cho đến một ngày, trong khoảnh khắc tưởng như vô tình, tôi nhìn thấy một tin nhắn hiện lên màn hình máy anh. Người gửi là một nữ đồng nghiệp cùng cơ quan, hơn chúng tôi 5 tuổi. Trước đây tôi chưa từng nghi ngờ điều gì, vì anh từng kể với tôi về người này và vì chị ta hơn chúng tôi nhiều tuổi nên nghĩ chẳng thể nào họ có với nhau điều gì.
Tôi mở máy vì sợ có chuyện gấp cơ quan nhắn anh, vì khi đó đã 21h30, anh vẫn đang miệt mài gõ code. Điều khiến tôi chết lặng khi tin nhắn mở ra không phải là nội dung, mà là khung chat đã được đổi màu, và cái tên anh lưu trong danh bạ: “Chị yêu”. Nếu chỉ là đồng nghiệp, không ai làm như vậy.
Anh vội giật lấy máy khi thấy tôi cầm, rồi tỏ ra bực bội. Nghi ngờ khiến tôi mất ăn mất ngủ. Và rồi, sự thật dần lộ diện theo cách tàn nhẫn nhất. Trang cá nhân của anh tôi không thể tìm ra dấu vết gì, nhưng tôi kết bạn với nhiều bạn đại học của anh, trong đó có người làm cùng công ty.
Tôi tìm vào trang của người này, phát hiện anh cùng nữ đồng nghiệp kia có rất nhiều bức ảnh chụp chung. Phía dưới là nhiều bình luận trêu đùa họ đẹp đôi, rồi những lời hẹn đi ăn, đi chơi. Những bức ảnh họ đi với nhau xuất hiện trước mắt tôi như từng nhát dao cứa thẳng vào niềm tin đã xây dựng suốt bốn năm.
Tôi bàng hoàng nhận ra rằng, với người phụ nữ ấy, anh là một con người hoàn toàn khác.
Suốt bốn năm yêu tôi, số lần anh đưa tôi đi chơi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Quà cáp là điều xa xỉ, vì anh luôn nói “lãng phí”, “không cần thiết”. Anh bảo không thích chỗ đông người, không thích phô trương. Tôi tin anh. Tôi chấp nhận một tình yêu giản dị đến mức khô khốc, vì nghĩ rằng sự chân thành mới là điều quan trọng nhất. Nhưng hóa ra, anh chỉ không muốn dành những điều đó cho tôi.Khi tôi đối diện và chất vấn, anh không xin lỗi. Anh không giải thích. Anh lạnh lùng cho rằng tôi ghen tuông vớ vẩn, suy diễn; họ chỉ là đồng nghiệp, chị em thân thiết.
Rồi hôm sau, khi tôi đi làm, anh gửi cho tôi tin nhắn chia tay, anh cũng dọn ra khỏi phòng trọ. Lý do được đưa ra nghe rất “đàng hoàng”: Anh muốn tập trung cho sự nghiệp.
Tất cả xảy ra trong khi hai gia đình đã dạm ngõ.
Tôi sụp đổ. Tôi đau đến mức từng nghĩ mình không thể sống tiếp. Nhưng điều khiến tôi đau hơn cả là tôi không dám nói sự thật với bố mẹ. Tôi chỉ lặng lẽ nói rằng chúng tôi không hợp nhau. Tôi giấu đi sự thật rằng con gái họ đã bị phản bội, đã thua cuộc trong một cuộc tình kéo dài bốn năm.
Tôi thua một người phụ nữ hơn mình 5 tuổi. Bốn năm yêu nhau, chăm sóc khi ốm đau, sẻ chia từng bữa ăn… không bằng sáu tháng anh đi làm.
Tôi tưởng rằng sau chia tay, nỗi đau rồi cũng sẽ nguôi ngoai theo thời gian. Nhưng cuộc đời không buông tha tôi dễ dàng đến vậy.
Vài tháng sau, khi mở máy tính lên, tôi thấy hình cưới của anh và người phụ nữ ấy hiện ra ngay trước mắt. Trớ trêu thay, vì anh làm IT, toàn bộ máy móc của tôi đều do anh cài đặt và liên kết với máy của anh. Khi anh thay hình nền, nó tự động hiển thị trên màn hình của tôi. Khoảnh khắc đó, tôi như chết lặng lần thứ hai.
Không cần ai nói thêm điều gì, tôi đã hiểu ra tất cả. Hóa ra, thứ anh gọi là sự nghiệp… chính là người phụ nữ ấy. Cuộc hôn nhân của anh được xây dựng trên sự phản bội và những năm tháng tôi đã trao đi bằng cả thanh xuân và niềm tin.
Bốn năm yêu nhau, tôi không mất anh - tôi mất chính niềm tin của mình vào những lời hứa từng được thốt ra trong nghèo khó.