Nỗi khổ tâm của nàng dâu phố bị mẹ chồng nhận xét "không bằng gái quê"
Từ thành phố về làm dâu nơi làng quê, tôi đối diện khuôn phép cũ của mẹ chồng. Giữa nhẫn nhịn và tổn thương âm thầm, tôi hiểu rằng có những khác biệt không ồn ào, nhưng đủ khiến mệt mỏi đến kiệt sức.
Tôi về làm dâu khi vẫn là một cô gái thành phố trẻ trung, quen với nhịp sống độc lập và tự do. Ở nhà bố mẹ đẻ, tôi được tôn trọng, được quyền mệt thì nghỉ, buồn thì nói, sai thì sửa. Tôi từng tin rằng, chỉ cần đủ yêu thương và nhẫn nại, tôi sẽ hòa nhập được với bất kỳ gia đình nào.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp sức nặng của một nếp sống đã ăn sâu nhiều thế hệ. Mẹ chồng tôi là người phụ nữ cả đời gắn bó với làng quê và phong tục cũ. Với mẹ, con dâu phải dậy từ sớm, lo toan mọi việc trong nhà, từ bếp núc đến lợn gà, xong xuôi mới được đi làm.
Cách nói năng, đi đứng, ăn mặc, thậm chí nét mặt cũng phải “đúng vai”. Những điều ấy, với mẹ, là trật tự, là nền nếp giữ gìn gia đình. Còn với tôi, đó là một thế giới hoàn toàn khác, nơi tôi luôn phải dè chừng từng hành động nhỏ.
Tôi không bị quát mắng ầm ĩ. Mẹ chồng tôi không đánh đập hay chì chiết suốt ngày. Nhưng chính sự soi xét lặng lẽ, những câu nói nửa đùa nửa thật, những ánh nhìn không hài lòng mới là thứ khiến tôi kiệt sức.
Có những hôm tôi đi làm về mệt rã rời, chỉ muốn nằm xuống vài phút, nhưng ánh mắt mẹ đủ khiến tôi bật dậy, lặng lẽ đi làm tiếp.

Điều khiến tôi đau nhất không phải là sự khắt khe của mẹ chồng, mà là cảm giác cô đơn ngay trong chính gia đình mình (Ảnh: ITN).
Tôi từng nghĩ, mệt thì nghỉ, ốm thì đi viện, mang thai thì đi khám, nhờ chồng phụ việc nhà là điều rất bình thường. Nhưng với mẹ, đó lại là dấu hiệu của sự yếu đuối, lười biếng, thậm chí là “không biết làm dâu”.
Có lần, mẹ nói trước mặt cả nhà rằng: “Con gái có ăn có học cũng không bằng đứa ở quê mẹ từng định chọn cho con trai”. Câu nói ấy không lớn tiếng, nhưng đủ khiến tim tôi thắt lại, cảm giác như mình mãi là người ngoài.
Tôi đã thử giải thích. Tôi nói về áp lực công việc, về giờ giấc, về việc tôi cũng cần được nghỉ ngơi. Nhưng càng nói, tôi càng nhận ra mình đang bước sâu hơn vào vùng im lặng lạnh lẽo. Với mẹ, lời giải thích của tôi chỉ là ngụy biện. Và từ lúc ấy, tôi học cách im lặng.
Tôi làm chậm hơn, nói nhỏ hơn, cẩn trọng hơn. Tôi ít nhờ chồng, ít than mệt, ít thể hiện cảm xúc. Tôi tập quen với việc luôn phải đoán xem mẹ đang nghĩ gì, mình sắp làm điều gì có “sai nếp” không. Có những ngày, tôi thấy mình sống như đang đi trên một sợi dây mỏng, chỉ cần sơ suất là rơi vào ánh nhìn trách móc.
Điều khiến tôi đau nhất không phải là sự khắt khe của mẹ chồng, mà là cảm giác cô đơn ngay trong chính gia đình mình. Tôi không bị đuổi đi, không bị xua đuổi, nhưng cũng không thực sự được thuộc về. Tôi tồn tại ở đó, cố gắng vừa đủ để không bị chê trách, nhưng cũng không đủ gần để được thấu hiểu.
Có những đêm nằm cạnh chồng, tôi quay mặt vào tường khóc thầm. Tôi không trách mẹ. Tôi hiểu, mẹ đã sống như vậy cả đời và tin đó là đúng. Nhưng tôi cũng là một con người, có giới hạn chịu đựng, có nhu cầu được là chính mình.
Tôi ước giá như giữa hai thế hệ có thêm một chút kiên nhẫn cho nhau. Giá như mẹ bớt lo khi tôi làm khác, còn tôi bớt áp lực khi chưa kịp quen. Và hơn hết, tôi mong chồng đủ tinh tế để không im lặng quá lâu giữa hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình.
Làm dâu trong một gia đình khác văn hóa không chỉ là thích nghi với con người, mà là học cách bước chậm giữa hai nếp sống. Với tôi, đó vẫn là một hành trình chưa có hồi kết. Và đôi khi, tôi tự hỏi, mình còn có thể kiên nhẫn đến đâu, trước khi đánh mất chính mình?
Ngân An